Chủ Nhật, 19 tháng 11, 2017

                                      C H Ú C      M Ừ N G

       N G À Y    N H À    G I Á O   V I Ệ T   N A M

                                       2 0   -   11   -   2017
                                               
                                              -oOXOo-

                                Các cô Giáo sống rất đạo đức
           Làm đàn ông , thanh niên : Ai cũng thích cưới cô Giáo làm Vợ .
G.- N G Ô I   Đ Ề N   T Ì N H   T Ự

        " Dấu xưa xe ngựa hồn thu thão "
        " Nền cũ lâu đài bóng tịch dương "

        Vạch lá , lách cành , len lõi qua các chùm dây mây quấn nhau chằng chịt sau mấy cây đại thụ hyo7n hai người ôm không giáp .
        Bước đi mà hai người cứ nhìn dáo dác vì sợ rắn .
        Mấy cây cột gạch còn sót lại sừng sững hiện ra .
        Tuấn suýt soa :
      _ Đẹp quá ! Không ngờ chuyến dã ngoại nầy cho mình hân hoan xem nhiều khung cãnh đẹp thiên nhiên . Đay , trước kia chắc là Phũ gì đó !?
      _ Không rõ lắm . Nhìn mấy cây cột xưa to bè chưa đỗ sụp trên nền gạch vụn ngỗn ngang mọc um tùm  hoa dại , dây leo hoang dã , em mường tượng đền đài nghiêng ngã do thời gian tàn phá bên Ai Cập . La Mã . . .
                 Dấu xưa x ngựa hồn thu thão 
                 Nền cũ lâu đài bóng tịch dương 
                                     <thơ Bà Huyện Thanh Quan >
        Không biết từ đâu , bao giờ , người ta gọi chỗ nầy là Ngôi Đền Cỗ Tình Tự .     _ Có còn Đền nữa đâu . Sao có tên quyến rũ vậy ?
        Liên kéo tay Tuấn đi vô giữa nền nhà đỗ sụp nát hoang tàn . Ánh nắng lọt lỗ chỗ tr6n đầu . Gió thỗi vi vu chui qua mấy bức tường loang lỗ , cột mục bị bào mòn tạo thành khe, phát ra như giọng nói thì thầm tình tự do hai người yêu nhau.
       Vài con chuột , con sóc to bự nghe tiếng động chân người , hoãng sợ chạy tán loạn . . . 
       Tuấn ngước mặt nhìn trời rồi chép miệng than dài :
     _ Ước gì mình được sống hoài nôi đây 
     _ Chi vậy anh ? Muốn chết đói à ?
        Nơi đây làm gì có cái ăn ?
     _ Đạng anh mãi mãi có em !
     _ Anh ước thì anh mãi hoài tại đây . Còn em , lát nữa về rồi đâu còn nơi đây .
                                                                             - Còn tiếp -
                              Dimanche
                          19 - 11 - 2017
                   Mùng 2 - 10 - Đinh Dậu 









Thứ Bảy, 18 tháng 11, 2017

E.- S U Ố I    V Ô    T Â M

        Ra ngoài khu  mộ , hai người sánh vai nhau nhắm tới bìa rừng không xa .
        Nơi đây cây cối rậm rạp mát mẽ .
        Ánh mặt trời sáng còn chênh chếch , chưa lên cao .
       Một vài tia nắng hie61m hoi xuyên qua tàng lá sum suê trên những cây cỗ thụ , dây leo ký sinh quấn kín , nỡ đầy hoa , phãng phất hương thơm trong gió .
       Nhiều tiếng chim kêu , hót lãnh lót , bay lượn trên cành cây .
       Liên dưa tay về phía trước , Tuấn thấy một con vượn xám quăng mình chuyền tù cao xuống thấp , đến gần :
    _ Anh thấy không , nó muốn xin chuối mình đó .
    _ Hì hì . . . sao em biết nó xin chuối ?
    _ Biết chớ ! Vượn hay khĩ nào cũng mê chuối . Anh xem . em cho nó một trái .    Thọc tay vào túi xách lấy ra trái chuối gia mập ú , rồi với động tác nhanh nhẹn , Liên ném trái chuối bay vèo về phía con vượn đong đưa trên cây .
      Nó chụp bắt chính xác , kêu " khẹc khẹc " như lời cám ơn .
      Hai người bật lên tiếng cười vui thích thú .
      Giòng Suối từ trên cao mấy thước đỗ xuống ào ào gặp các bậc đá nhô ra làm bụi nước bay tung tóe ướt cây cối xanh um hai bờ suối .
      Mấy viên đá to rêu phong trơn trợt .
    _ Đố anh biết tên suối nầy là gì ?
    _ Xin chịu thua .
   _ Dỡ quá ! Nhìn kìa ! Tấm ván hình chữ nhựt bé tí gắn trên thân cây đó : " SUỐI VÔ TÂM "
   _ Người mới có tâm mà nhận định , rung động . Suối làm gì có TÂM !
     Liên chống cự lại :
   _ Có đó ! Suối có TÂM . Rừng có THIÊNG . Nhà có THỖ THẦN . . . rồi anh sẽ thấy . Nhà anh có thờ Thỗ Thần không ?
   _ Có chớ sao không . Nhưng anh chưa một lần gặp Thỗ Thần .
   _ Thỗ Thần hay ông bà Tỗ Tiên là các đấng vô hình , làm sao anh gặp được !
   _ Xin chịu thua nhà Thần Học .
   _ Không dám đâu . . . Em xin đưa anh đi xem  NGÔI ĐỀN CỖ . . .

                                                       Mời xem tiếp :
                                                                           NGÔI ĐỀN TÌNH TỰ                                   Thứ Năm                                                             
                      16 - 11 - 2017
                   28 - 9 - Đinh Dậu










Chủ Nhật, 12 tháng 11, 2017

D,-  N Ỗ I     B U Ồ N    N G H Ĩ A    T R A N G

           Cho người giữ xe ngoài Quốc lộ , hai người đi theo đường mòn về phía chân núi Tùng Lâm . Đi vài trăm bước là một bãi mộ dày dặc sơn màu vàng nghệ áo cà-sa .
          Những hàng mộ xếp dài ngay ngắn . Cái nầy liền với cái kia . 
          Mộ nào cũng giống nhau , đồng kích thước .
          Đi giữa những ngôi mộ hoang vắng , Tuấn và Liên chạnh lòng . Đời người rồi ai cũng tới đây , nằm đó .
          Trước đầu mộ là lư hương cắm đầy chân nhang mà thân nhân người quá cố dốt .
          Sắp ra ngoài khu bãi mộ , hai người chợt bắt gặp một lỗ huyệt mới đào sâu lắm.. . . Không có tiếng động , âm thanh nào nơi nầy . Không có tiếng chó tru ma . Đây đó vài tiếng dế gáy nĩ non . Tiếng châu chấu búng cánh kêu tanh tách . 
      _ Người ta đào huyệt gì mà sâu dữ vậy em ?
      _ Biết đâu huyệt đó không dùng chôn xác chết .
      _ Không chôn xác chết , chắc là chôn người sống .
      _ Dám lắm chớ !
       Tuấn cười lớn làm tan không khí hoang lạnh u buồn .
       Chột nhớ đến mấy câu Thơ do Thi Sĩ Nguyễn Lâm làm :
             " Nếu tôi chết , xin ai đừng quì lạy "
             " Chớ cúi đầu và chớ nói buồn thương "
             " Tiễn đưa tôi đợi Mặt Trời chín rụng "
             " Cho tâm hồn mát dịu ướp hơi sương "

             " Lòng huyệt lạnh ôm ghì thân tôi mãi "
             " Nhạc côn trùng réo tấu bãn NGÀN THU "
             " Đêm vào khuya uống no giòng Trăng sữa "
             " Tóc xanh buồn vĩnh cữu dưới mồ vu "

                                Thứ Hai 
                        Mười Ba - 11 - 2017
                          25 - 9 - Đinh Dậu         
                                                                          Bài tiếp theo
                                                                 S U Ố I   V Ô   T Â M


            





Thứ Hai, 6 tháng 11, 2017

C.- Q U Y Ế N    L U Y Ế N    B Ê N    N H A U

         Sau khi rời Bệnh Viện Chấn Thương Chĩnh Hình , tiêu tốn một thời gian tập Vật lý Trị liệu , Liên không còn phụ thuộc đôi nạng gỗ .
         Em đã đi đứng bình thường .
         Nhiều lần ,Tuấn cùng Liên đi dạo trên các con đường đẹp nhất Thành phố 
         Cùng ăn quà vặt vĩa hè .
         Uống cà phê gốc cây .
         Xơi cơm bụi đầu đường .
         Nhiêu đó đều được Liên tự nhiên tiếp nhận , không chút ngại ngần .
         Có một điều luôn bị từ chối quyết liệt " không cho Tuấn hôn em " .
      _ Em không muốn mất anh vĩnh viễn vì anh vi phạm lời nguyền .
        Tức tối không sao chịu được , Tuấn sắp giận :
      _ Lời nguyền ! Cái gì em cũng đem hai tiếng " Lời nguyền " ra hù dọa anh . Với anh , lời nguyền em hoặc gia đình em không là cái gì hết .
        Thấy Liên rươm rướm nước mắt , Tuấn vội năn nĩ :
      _ Liên ! Anh yêu em ! Em là người con gái duy nhất mà anh đã yêu bằng trọn vẹn trái tim mình . Nếu anh có bị chết vì một người đẹp như em thì anh rất vui lòng .
     _ Em thật buồn vì không còn cứu anh được nữa .
     _ Trước nay có chàng trai khờ khạo nào chết vì lỡ hôn em chưa ?
     _ Cũng không biết nữa . Biết rõ là sau khi trình bày yêu em và hôn em thì tai nạn xãy ra rồi những ngày sau đó em không còn gặp thấy người ấy nữa ..
     _ Thật lạ lùng . . . anh cần tìm biết lại .
     _ Thì em đã nói mà !
     _Anh nói là tìm biết là biết rõ vì sao chàng trai kia "một đi không trỡ lại "
Chớ riêng anh đã nói yêu em thì không bao giờ thay lòng .
     _ Nói yêu thôi không sao . Miễn  đừng đòi hôn em . . .
     _ Anh yêu em hơn mọi thứ gì khác . Hơn bất cứ ai trên đời . Như vậy , yêu mà không được hôn người mình yêu thì còn gì là tình yêu .
      Hai giọt lệ từ khóe mắt lăn dài xuống má Liên . Tuấn kéo Liên vào sát vai mình :
    _ Khóc đi em ! m cứ khóc đi cho ướt đẫm vai anh . Anh thề có trời đất chứng giám , không có ai , cái gì làm anh chết được . Hãy tin anh đi !
      Liên ngào nghẹn thút thít trên vai Tuấn :
    _ Em cũng yêu anh . Anh là người thứ Ba yêu em . Người cuối cùng .
Cần nhứt là hết người thứ Ba , lời nguyền mới mất linh nghiệm .
    _ Ôi . . . Trời ơi ! Thì ra đã có hai người mất tích .
     Tự nhiên Tuấn rùng mình . Một mối hoang mang , sợ hãi không biết từ đâu len lõi vô tim . . . 
                                   Mardi
                            07 - 11 - 2017
                         19 - 9 - Đinh Dậu
                                                       Kỳ tới : NỖI BUỒN NGHĨA TRANG



                                                                          
                             
                      
 





Thứ Ba, 31 tháng 10, 2017


 B.- NGƯỜI   ĐẸP   SIÊU   SAO

          Hôm sau , mới vài động tác thễ dục , Tuấn quyết về sớm nghinh chiến với ông già Tiều cao tay .
          Đến nơi , Tuấn ngạc nhiên , người ngồi sau bàn cờ bày sẵn không là ông Già Tiều mà là một cô gái xinh đẹp cực kỳ , mặc áo thun trắng , tóc dài chấm vai .
         Cô gái hình như đang ngồi chờ .
         Vừa thấy Tuấn cô vội đứng lên cúi đầu thấp chào y như người Nhật .
      _ Chào chú !
      _ Chào cô ! Ông Bác đâu cô ?
      _ Ba em có việc đi cúng Chùa , trưa hay chiều mới về .
      _ Cô có thường đi cúng Chùa không ?
      _ Cũng có . . . mà ít lắm !
        Tuấn nói lời khen lịch sự đầu tiên :
      _ Cô nói tiếng Việt rành quá .
        Cười tự nhiên , cô gái tâm sự :
      _ Em lấy bằng THPT lâu rồi .
      _ Giờ cô là Sinh viên Đại học ngành nào ?
        Lắc đầu , cô gái hơi buồn :
      _ Không đâu . Ba em không cho học tiếp .
        Tuấn ngạc nhiên :
      _ Sao lạ vậy cô ?
      _ Ba em nói :" Con gái học tài ba bao nhiêu thì cũng làm vợ thôi mà .
      _ Ý kiến đó xưa rồi .
      _ Nhưng Ba là Ba em mà .
        Cười nhẹ , Tuấn khen khéo :
      _ Tôi tin tên cô cũng đẹp như cô vậy .
      _ Em tên là Lìn Hói . Tức là Liên Khai .
        Cứ gọi em là Liên thôi .
        Rồi Liên giục :
     _ Chú đi cờ đi chứ !
       Cười tự tin , Tuấn nhìn gương mặt Liên đẹp kiêu kỳ liêu trai rồi ngầm đánh giá :
      "Tôi thua cờ Ba cô thôi . Riêng cô chắc là " cơm sườn " mà thôi .
       Nhưng Tuấn quá tự cao nhầm lẫn .
       Mới hơn mười nước cờ Liên , Tuấn lúng túng . Làm sao mà Liên học được đấu pháp thần sầu cha cô như vậy ?
    _ Ba em dạy đó . Những lúc rỗi rãnh , Ba thường bắt em làm tay cờ . . . Vì nhà en hiu quạnh . . . có ai đâu . . .
    _ Ai đàn phía trong nhà ?
    _ Em chớ ai . Mỗi lúc buồn em đem đàn tranh ra đàn cho bớt buồn . . .
    _ Trông một cô gái đẹp tuyệt vời như cô , tôi không thấy chút xíu buồn nào .
   _ Chú đừng khen em . Em buồn là vì em buồn . . . chuyện riêng .
     Vụng về làm rơi cờ xuống nền gạch kêu lốc cốc , Tuấn lắc đầu .
     Ngẫm nghĩ một chút , Tuấn đứng lên .
     Liên ngoái ra sau lưng lấy đôi nạng gỗ rồi kẹp vào nách đứng dậy .
     Tuấn king ngạc . Vậy mà nãy giờ , Tuấn đâu lưu ý đôi chân Liên :
  _ Cô chống nạng lâu chưa ?
  _ Mới đây thôi . . . Do một tai nạn giao thông . . . Em sắp vô Bệnh Viện Chấn Thương Chĩnh Hình phẫu thuật . . .
 _  Thôi mình đi dạo một vòng đi .
    Liên đưa Tuấn đi một vòng sân xem các chậu cây cãnh .
    Tuấn đòi xem cây đàn , Liên cũng đưa Tuấn vô trong .
   Nhìn hàng chục dây đàn nằn vắt ngang phím , Tuấn hoa mắt . Vậy mà dưới đôi tay mềm mại trắng muốt , tiếng đàn huyền hoặc nĩ non . . . như tự tình , như rên rĩ . . . tâm sự xa xăm .
     _ Những bài nhạc cô đánh là nhạc cỗ điễn Trung Hoa ?
     _ Không biết nữa . Là do Ba em truyền dạy . Ba em trước kia là thành viên một ban nhạc Lễ Tang . Nhạc đánh lên nghe trầm buồn quá hén chú .
À , chắc là chú thích các bài Diễm Xưa , Mộng Dưới Hoa , Nắng Chiều . . . Em sẽ đàn cho chú nghe vào ngày mai . . .
    _ Thật là hạnh phúc được thưỡng thức bài nhạc mình ưa thích phát ra do bàn tay tài hoa do Liên đàn .

                                        Thứ Tư
                                   01 - 11 - 2017
                          Mười Ba - 9 - Đinh Dậu




                                                                          















Thứ Tư, 25 tháng 10, 2017

Cờ Tướng Se Duyên
        A.- LÃO  GIÀ  TIỀU  CAO  TAY .

               Mỗi sáng sớm , Tuấn tập thễ dục tại một Công viên bé tí tẹo trong quận . Đi giáp một vòng Công viên mất có ba phút .
              Vậy mà có gần trăm người , nam nữ , già , xồn xồn , bé con đến tập thễ dục vui vẽ hăng say như Tuấn .
             Mặt trời vừa lóe lên từ nóc nhà lầu phía đông , người ta lục tục kéo nhau ra về .
             Đường về mà Tuấn đi ngang qua hẽm rộng gọi là hẽm Triều Châu . 
             Vì lẽ nguyên dãy phố hai bên đều do những người Tiều Châu cư ngụ .
             Nơi giữa con hẽm dài không quá trăm thước , có căn nhà một tầng sân rộng . Nhiều loại cây kiễng loại lâu năm như Mai , Thiên Tuế , Si  , Bồ Đề . . . xếp hàng hai bên tường trông rất đẹp mắt , nghiêm kính  . . .
            Lần nào cũng vậy , hễ ngang qua , Tuấn thấy một ông già đầu hói còn le hoe vài sợi tóc . Nét mặt ông già đến nỗi nhiều vết nhăn nhúm chằng chịt khó cho ai đoán được ông bao nhiêu niên kỹ .
           Ông già Tiều đó mặc chiếc áo cũ đn bạc màu , mốc thêch , luôn luôn phanh ngực , không cài nút , phơi bộ ngực lép xẹp gầy rọc , xương sườn nhô cao .         
           Nơi giữa sân , ngồi trên chiếc ghế dựa thấp bằng nhựa trầy sờn , trước mặt là bàn con có bày một bàn cờ tướng bằng ván hình chữ nhựt . Ông già chăm chú nhìn những quân cờ xanh xanh hồng hồng .
           Cứ đi một nước cờ bên xanh xong , ông xoay bàn cờ lại và chìm đắm suy tính đi nước cờ bên đõ .
           Cờ tướng cũng là môn chơi đam mê và thu hút đối với Tuấn .
           Vài lần đi qua trong tiếc nuối , ngập ngừng đôi chân và sau rốt Tuấn mạnh dạn bước ngay vô chỗ ông Tiều , nghiêm trang cúi đầu chào ông , xin đứng xem đánh cờ .
          Nhưng ông già ngước mặt lên , đưa chiếc ghế con đối diện bắt Tuấn ngồi xuống , lại chĩ mấy quân cờ bên xanh , giọng tiếng Việt ông yếu ớt , đùng đụt như hụt hơi :
        _ . . . đi cờ . . . đi . . .
       _   Cám ơn ông .
       _ Cám ơn cái gì ?  Cứ đi . . . tiếp đi . . . 
        Cũng là tay chinh chiến dọc ngang trên bàn cờ  " nào biết trên đầu có ai " , thế nhưng nhìn lướt qua chiến lược đối đầu giữa hai quân xanh đõ , Tuấn vô cùng ngạc nhiên không tìm được nước đi .
        Xê dịch con nào cũng bị bất lợi .
        Chắc đoán được suy tư Tuấn , ông già " hừ " lên một tiếng , xoay bàn cờ ngược lại cho Tuấn nắm quân đõ . Ông đưa xe " năm " bình " ba " . Rồi thêm vài nước cờ nữa làm thế cờ do Tuấn nằm lâm vào thế bí .
        Thua !
        Xóa cờ làm lại , Tuấn hăng hái xin hầu ông một bàn mới . 
       Ông gật đầu .
       Vừa mới đi vài nước cờ khai cuộc , bỗng từ trong nhà bay bỗng ra ngoài nhạc du dương , trầm bỗng kỳ lạ làm mê hoặc lòng Tuấn .
       Tuấn ngoái đầu nhìn vô phía trong , ông già thúc dục :
    _ " Lứ " . . . đừng có nghe cái đó mà quên đi cờ . Thua nữa à !
       Đúng thật , cờ Tuấn bị ông già vây kín , vô phương vùng vẫy .
       Tuấn thua nữa .
       Bàn nầy thua dễ dàng hơn như một tay non cờ .
       Tiếng đàn ngọt ngào quái dị đã hút hồn Tuấn vô trong ấy ,
   _ Nó là con gái tôi . Tôi có một con hà . . .
                                     Thứ năm 
                                  26 - 10 - 2017
                            Mùng 7 - 9 - Đinh Dậu








Thứ Bảy, 21 tháng 10, 2017

B Ó N G    C Ô    Đ Ơ N

         Ai đem nỗi nhớ về giăng kín
      Rót xuống hồn em vạn nỗi sầu
      Tương tư bao nỗi cho vừa vặn
      Bao nỗi lo rầu qua mấy Thu ?

      Vời vợi nhớ ai lòng vương vấn 
      Lạnh ngắt tim em tím nhạt màu
      Hoang vu băng giá lòng tê tái
      Tình đã cho rồi biết làm sao ?

      Thôi đành khép kín tâm tình lại 
      Khóa chặt buồng tim trốn khỗ đau
      Anh đi rớt lại mùa Thu chết
      Nhặt lá vàng rơi lịm sắc màu

      Tơ tình đã đứt sao nối lại 
      Cúi mặt ngập nhừng . . . chân bước mau
      Một mai nếu lỡ như gặp gỡ
      Hãy cứ vờ như không thấy nhau .
                      Lundi
             Hăm ba - 10 - 2017
           Mùng 4 - 9 - Đinh










Thứ Năm, 19 tháng 10, 2017

A I ?    A I ?
     A I ?

        Ai viết Thơ sầu trong mắt em ?

      Và ai làm nhạt úa môi tiên ?

      Ơi em , mây tóc ai gây rối ?

      Mà đóa Đài Trang ứa lệ phiền .

                    Vendredi
               20 - 10 - 2017
        Mùng 1 - 9 - Đinh Dậu 
   





                 C H Ú C    M Ừ N G 
 N G À Y   P H Ụ   N Ữ   V I Ệ T   N A M 
                   20 - 10 - 2017

                  
                        Jeudi
                  19 - 10 - 2017
          Ba Mươi - 8 - Đinh Dậ

Thứ Hai, 16 tháng 10, 2017

A N H    Đ Ã    V Ề

     Anh đã về đây em dấu yêu
     Bao ngày chờ đợi nhớ thương nhiều
     Trong vòng tay ấm anh vui quá
     Thề nguyện suốt đời mãi có nhau 

     Rạng rỡ bình minh chiếu sắc màu 
     Xua tan đi bóng tối cô liêu
     Đôi ta nối lại ngày xưa ấy 
     Sánh bước bên nhau _ hạnh phúc nhiều .
                 
                    Thứ Ba
               17 - 10 - 2917
           28 - 8 - Đinh Dậu

Thứ Sáu, 13 tháng 10, 2017

T H Ư Ơ N G   H O À I    T H Ư Ơ N G    M Ã I

          Nụ hôn ấy môi mềm nóng ấm
        Vòng tay không phũ thấm thân ngà
        Êm đềm một giấc mơ hoa
        Gần nhau mà cứ như xa mất rồi 

        Nồng ấm quá làn môi đắm đuối 
        Em dâng người trọn vẹn chất ngây thơ
        Còn chăng là những xác xơ
        Đọng lại đây nỗi dại khờ riêng em
     
        Phút giây ấy cứ xem là mộng 
        Có chia lìa vẫn nóng hơi nhau
        Mỗi người chia một niềm đau
        Nụ hôn mật ngọt cho vào lãng quên

        Đường xá cũ vẫn thênh thang phố
        Kỹ niệm sầu biết nói cùng ai
        Lệ rơi giọt ngắn giọt dài
        Những lời ai nói _ " Thương hoài ngàn năm ".
                     Thứ Bãy
                14 - 10 - 2017
            25 - 8 - Đinh Dậu


Thứ Ba, 10 tháng 10, 2017

T Ì N H    Đ O N G    Đ Ư A

              Tinh thời trai tráng , đong đưa
          Bao nhiêu con gái cù cưa theo mình
          Dẫu không nghe thấy trúc xinh
          Nhưng anh cứ đứng sân đình đợi ai 

          Cái thời tóc ngắn con trai 
          Giày cao gót thấp làm ai rung lòng
          Cái thời hai đứa còn không 
          Lân la dối mẹ . . . qua sông hẹn hò

          Bây giờ đâu còn ngày xưa
          Chân anh dày dạn nắng mưa phong trần
          Bây giờ trời đất sang Xuân
          Tóc xanh ngày ấy bước dần sang Thu

          Tình còn trai tráng , đong đưa
           Có còn gái đẹp . . . ngày xưa . . . có còn ?

                          Thứ Tư
                    11 - 10 - 2017
                 22 - 8 - Đinh Dậu

Thứ Bảy, 7 tháng 10, 2017

T H Ằ N G    T R Ă N G    G I Ó 

           Hôm qua em đi hái chè
        Gặp thằng Trăng Gió nó đè em ra
        Em lạy mà nó không tha 
        Nó đem đút cái mã cha nó vào
    
       Bấy giờ em biết làm sao ?
       Nếu em càng giẫy , nó càng vào sâu
       Cái gì như cái cũ nâu
       Cái gì như cái cần câu gật gù .
                 -oOXOo-
       Hôm sau em đến vườn chè
       Kiếm thằng Trăng Gió em đè nó ra
       Nó lạy rối rít xin tha 
       Nhưng em cứ đút mã cha nó vào
       Bây giờ mới sướng làm sao 
       Nên em cứ giẫy nó vào càng sâu
       Giẫy sao cho dập cũ nâu
       Giẫy sao cho gãy cần câu gật gù .
                 -xXx-
       Mười năm thắm thoát trôi qua
       Gặp lại Trăng Gió nó già hơn xưa
       Mừng như nắng hạn gặp mưa
       Em đè nó xuống , em lùa chim ra 
       Nó nằm nó khóc nó la 
       Ngồi ngồi em lại bóp mã cha ngày nào 
       Khi xưa cũ cứng cần cao
       Ngày nay nó xẹp cần câu ĩu xìu
               -xXx-
       Sáng nay ngồi nấu nước chè
       Nhớ lại chuyện cũ nó đè trong tim 
       Ngồi buồn ngó xuống con chim
       Xưa sao hùng dũng , giờ im thế này
       Lắc qua lắc lại mõi tay
       Nó vẫn ũ rũ , ngây ngây khờ khờ
       Hỡi người con gái xóm mơ
       Cần câu còn đó . . . mồi trơ hết rồi 
                -xXx-
       Trăng Gió mang mã Việt Kiều
       Viagra đầy túi làm liều kiếm em
       Tũm tĩm nó nốc hai viên 
       Mã cha nó đứng chĩ thiên lên liền 
       Mấy giờ nó lắc như điên
       Ôi trời ! Sao sướng như tiên thế nầy 
       Mười năm nắn bóp ra tay
       Nó lắc cho thõa những ngày xa em .
                     Chúa Nhựt
                   08 - 10 - 2017
                19 - 8 - Đinh Dậu
                              Bài nầy do Mì Tôm Hâm Hâm 
                               viết trong Blog LÁ MÙA THU






Thứ Tư, 4 tháng 10, 2017

  N G H Ị C H     L Ý

          Cuộc đời chớp lóe phù vân 
       Cần chi đem mối lần khân níu người
       Đến khi tóc bạc da mồi
       Chợt thương nơi chốn có người mình yêu .

       Sông hiền chi lắm hãi lưu
      Trời cho người có một điều hay sao ?
      Nói ra lòng những xót đau 
      Trăm năm mãi miết tìm nhau chi mà . . .

      Thương người hơn thương thân ta
      Sống trong cái chết cũng là niềm vui
      Lạ cho nước mắt thì tươi
      Mà cay đắng đã nụ cười trong nôi . . .
                   Thứ năm
               05 - 10 - 2017
            16 - 8 - Đinh Dậu

               

Thứ Hai, 2 tháng 10, 2017

T H Ằ N G    X Ì    H E N

           4.- Lão Phúng Lũ .
            Lối xóm lại bàng hoàng hay tin lão Phúng Lũ bị xe buýt ép té và cán chết trước chợ Bình Tây .
           Một đống thịt dẹp nát , máu me làm kinh hoàng khách qua đường .
           Chiếc xe đạp ngã cong vẹo niềng . Số nhang cột sau xe _ đem giao mối _ rơi tung tóe mặt đường .
           Hình ãnh thật thương tâm ghê khiếp . . .
           Xác chết đem về nhà . 
           Chính các anh Đạo tì vốn chai lì với mọi xác chết mà còn hãi kinh khi tẫm liệm một thân xác nhầy nhụa máu .
           Chị Tài Phì mặc áo tang ôm mặt khóc lóc thê thiết ., lăn lộn trên nền gạch cạnh Quan tài vừa khép kín .
          Khá đông người lối xóm đứng xem bên ngoài .
          Có tiếng xầm xì : 
        _ Khụi hẫu oi phù cánh < Nó thương chồng quá ! >
          Đời sống xã hội như một sân khấu lớn có Bi kịch và Hài kịch .
         " Điều buồn cười , thù hận , yêu thương là nghệ thuật diễn suất diễn viên "
         Xì Hen đem phúng điếu trọn số tiền còn lại gói trong tờ báo cũ .
         Nó thiếu điều rơi nước mắt khi nhớ đến số phận buồn khỗ , cô đơn , nghèo túng mà bà Ni No và Cục Mỡ đang chờ trong Bệnh viện .
         Thời gian đúng là một liều thuốc nhiệm mầu chữa lành mọi vết thương trầm trọng và niềm đau sẽ được dần quên lãng phôi pha  .
         Sau đám tang , chị Tài Phì có cuộc sống vui hơn , tự nhiên hơn  . . .

                            02 - 10 - 2017
                 Mười ba - 8 - Đinh Dậu

                 

Thứ Tư, 27 tháng 9, 2017

T H Ằ N  G    X Ì    H E N

      2+1.- Cục Mỡ .
              Bỗng có tiếng ồn ào nơi cuối xóm , 
              Đó là gia đình nghèo rách nát mà bà Ni No sống với đứa con gái tên Mỡ . Thôi học từ năm lớp 8 , đi bán vé số nuôi mẹ .
             Ngoài chứng bệnh tâm thần , gần đây bà Ni No còn bị chứng đau dạ dày . thường ôm bụng quằn quại rên la . Ăn vô ói ra mà có lần kết luận khám , xét nghiệm , Bác sĩ nói là viêm dạ dày nặng .
           Hôm nay thấy mẹ mình đau quá , con Mỡ đưa mẹ vào Bệnh viện xin nằm điều trị nhưng Mỡ lại đưa mẹ về nhà vì không có tiền ứng trước viện phí . . 
           Mỡ ngồi khoanh tay gục đầu khóc rưng rức cạnh giường mẹ . . .
           Người lối xóm đến xem đông _ bàn tán _ nhưng không ai giúp đỡ gì được nó .
           Hay tin , Xì Hen vội vã lấy gói giấy báo rút một cọc tiền , tức tốc đến gặp con Mỡ mà ngày thường nó vui miệng trêu là " cục Mỡ " .
           Hai đứa dìu bà Ni No ra xe Taxi đưa vô Bện viện ..
           Xì Hen đóng tạm ứng viện phí Một triệu hai trăm ngàn đồng chẵn , trước đôi mắt kinh ngạc và đầy biết ơn từ " Cục Mỡ " . 
          Tay Mỡ xúc động rung rung khi cầm tờ Biên lai từ Xì Hen trao cho . . .kèm thêm một số tiền nữa nhét vô túi áo nó với cái nhìn triều mến :
        _ Mỡ lưu lại săn sóc Má nhá ! 
          Quay đi vài bước , Xì Hen nghe tiếng lí nhí , ngập ngừng sau lưng :
        _ Anh . . . Xì . . . Hen . . .

                      29 - 9 - 2017
              Mùng 10 - 8 - Đinh Dậu

Thứ Ba, 26 tháng 9, 2017

T H Ằ N G     X Ì     H E N

        2.- Khát tình .
            Sáng hôm nay , chị Tài Phì cứ nhìn Xì Hen triều mến , cười cười hoài .
            Rồi chị chĩ cái Ti-vi 21 inch mới đm về :
         _ Anh Xì Hen à , anh giúp tôi một tay đem lên lầu ha !
           Chị lên trước, Xì Hen ôm Ti-vi theo sau . Đặt cái máy trên chiếc bàn sát tường kế giường , cắm điện xong , chị nắm tay nó bắt ngồi đối diện .
           Trên bàn , mấy xấp tiền ngay ngắn toàn giấy bạc giá trị lớn . 
           Chị đùa đống tiên về phía nó :
        _ Anh Xì Hen à , tui hông biết nói cái gì . Tiền nầy thuộc về anh đó , lấy đem về xài . . .
          Dùng tấm giấy báo cũ gói hết số tiền nhét vô áo nó . Giọng chị hơi rung , bất bình thường vì quá khao khát tình yêu tươi đẹp :
        _ Anh . . . cho tui . . . ư . . .
          Chị vuốt mặt nó . Quá bất ngờ , nó chưa biết làm sao thì khuôn mặt nung núc thịt , da tai tái dày , chị chồm tới . Hai cánh tay ôm siết lấy nó .
         Kinh hồn , nó nhắm nghiền mắt lại .
        Một tràng mưa hôn cuồn cuộn , dồn dập phũ khắp mặt mày nó . . .
       Ngu ngốc và ngạo mạn thường đi đôi với nhau .
      Nó không ngạo mạn nhưng nó cũng không muốn mình ngu ngốc .
      Người ta ép cho nó số tiền mà nó không hề van xin hay vay mượn .
     Nói nếu không ham số tiền đó là nói dối .
     Xì Hen cần lấy số tiền đó hầu trang trãi cho gia đình . Mẹ nó bớt khắc khỗ . Cho em gái nó bớt buồn vì thua kém bạn bè . Cho tấm thân nó bớt niềm đau . . .

              26 - 9 - 2017
      Mùng 7 - 8 - Đinh Dậu

Thứ Sáu, 22 tháng 9, 2017

T H Ằ N G    X Ì  -  H E N

      1.- Chị Tài-Phì .
            Thất nghiệp , Xì-Hen không có tiền cho má nó đi chợ . Không có tiền đóng học phí cho em gái .
            Nghĩ học , Xì-Hen nằm vùi trên gác xép trống vắng bốn bề . Nhà không có gì bán đỡ lấy tiền chi tiêu . Trong xóm đông người Hoa nầy không nhà ai nghèo rách hơn nhà nó nữa . . .
            Đang lúc ngặt nghèo , bỗng có ông " Khoánh Chũy " , nhà bên kia đường nói với má nó :
         _ Chị cho thằng Xì-Hen qua làm bột nhang cho con Tài-Phì đỡ đi rồi tính sau . Thằng " Chúy Chẫy " mới ngưng việc . Nó đang tìm người làm thay .
           Sau một hồi nghe má thuyết phục , Xì-Hen đành nhận lời đi làm " nhồi bột nhang " .
           Thật ra , Xì-Hen ớn cái nhà đó lắm .
           Chị Tài-Phì năm nay chừng hăm mấy cái xuân sanh , có chồng mấy năm qua là lão " Phúng Lũ " . Chưa có con .
           Lão Phúng Lũ thọ hơn bốn mấy . Tuy bệnh đã được chữa lành nhưng mười ngón tay , chân đều bị phong cùi <hũi > ăn rụng gần hết .
           Vì vậy cái công  việc "nhồi bột nhang" dễ ợt mà lão cũng không làm giúp vợ được .
           Suy tính mãi , Xì-Hen không biết gia đình Ba Má , anh em chị Tài Phì vì sao lại đem đứa con gái lành lặng , nguyên vẹn gã cho một lão cùi làm vợ .
          Con đường mưu sinh duy nhất mà Phúng Lũ làm được là se nhang cúng , đốt trên bàn thờ .
          Vốn là một thư sinh trắng trẽo , nay Xì-Hen xanh xao , gầy gò đi do thiếu ăn , chắc chắn chị Tài Phì biết vậy .
          Xế chiều , sau khi nhồi hết số bột nhang xong , Xì Hen ra về và nó cũng từ chối khéo tô thức ăn ngon lành thơm lựng nức mũi do chị Tài Phì mời trao trước đôi mắt lạnh lùng lãng tránh tội nghiệp Phúng Lũ .
         Xì Hen biết bệnh cúi không lây nhiễm trong giao tiếp , nhưng sống trong không khí lò nhang suốt ngày , nó rờn rợn thấy sợ .
         Ngoài nó ra , còn có bốn cô bé _ con nhà nghèo _ làm ăn công , ngồi se nhang trước bốn cái bàn .
        Với chúng nó là vậy vậy .
        Riêng chị Tài Phì làm vợ lão Phúng Lũ rất khác .
        Nhìn nước da tai tái hơi dày bất thường là bi61t ngay .
       Việc chị Tài Phì ưu ái , săn sóc đặc biệt riêng Xì Hen hình như không làm mấy cô gái se nhang quan tâm .
      Chị thường tìm cớ ti61p cận Xì Hen trò chuy65n hoặc vờ vịt hướng dẫn nó cách thức nhồi bột nhang sao cho nhanh và vừa độ nhão , mà trước đó chị đã dạy nó mấy chục lần rồi . Sự thân tình nầy ngày một tăng lên khiến nó tự biết được có cái gì đó hơi xa . . . 
       Thường vào lúc sáng , lão Phúng lũ đem nhang đi giao hàng tại khu vực buôn bán nhang đèn , vàng mã Chợ Lớn .. . .
          
                    Hăm ba - 9 - 2017 
                Mùng 4 - 8 - Đinh Dậu

Thứ Ba, 19 tháng 9, 2017

Q U Ạ N H      H I U

           Tôi xin làm kiếp con chim
        Bay đi bay mãi
        Bay tìm người thương
        Ngày hôm qua
        tôi chợt buồn
        Ngày hôm nay
        vấn vương buồn hôm qua
        Cánh chim mõi rã _ chim  sa
        Người thương không thấy 
        thấy mái nhà
        quạnh hiu . . .

                20 - 9 - 2017
        Mùng 1 - 8 - Đinh Dậu
Chuyện Trinh thám

         Tê n   g i ế t   thuê    H O A      V I N H

                Vào cuối ngày , Hoa Vinh vượt qua những điều khó chịu cực kỳ trong cuộc sống . Ngoài nhiệm vụ đặc biệt mà người ta giao phó cho Hoa Vinh , anh tiến đến sắp xếp một hiện thực ngăn nắp .
           Anh thường uống loại bia nhẹ , không hút thuốc . Nhưng vào giờ ăn , anh nốc đầy bụng với lạc nấu . Tin tức thế giới không làm anh quan tâm . 
           Vì vậy không bao giờ anh đọc báo .
            . . . .
           Sau khi làm sạch một dĩa lớn đậu bắp trong bữa ăn , anh nghe tiếng kêu cữa do người bạn Cữ Nhân độc thân . Anh lau miệng bằng khăn ăn và đứng lên đi ouvre la porte . Anh gặp lại một người đàn ông gầy đét , cao lõng nhõng , vóc dáng cứng cạnh . Hai con mắt đen , trũng sâu chiếu sáng . 
          Hoa Vinh êm dịu nói :
       _ Chào Tư Rô . Mời vào . . .!
          Tư Rô chầm chậm bước vô . 
          Anh ta nhún vai , ăn mặc sang trọng và sặc sỡ . Ống quần săng lên .
          Tư Rô đối diện Hoa Vinh và Hoa Vinh khép cữa lại .
       _ Dave , Xếp Sòng không hài lòng với bạn .
          Hoa Vinh ngạc nhiên :
      _ Tại sao ? Tôi điền vào Hợp Đồng đầy ắp ngay bây giờ .
      _ Vì bạn đeã chạm vào hàng ngàn Đô la tiền mặt . 
Người ta sẽ không hồi lại đâu . Nhưng Xếp Sòng không thích đùa giỡn .    
         Hoa Vinh phát hiện người Cộng sự lầm lẫn .
        Từ trong túi áo khoát , Finipini lấy ra hai tờ báo tuần tự lật ra từng tờ một rồi đặt lên bàn :
      _ Xem di Hoa Vinh .
        Hoa Vinh nghiêng mình xem .
        Tựa đề đầu tiên nói :" Câu chuyện lão Phúc đã giãi thích . Trước khi bị bắn chết trên giường , nạn nhân đã được mặc quần áo " .
       Tựa đề thứ hai đặt ra vấn đề :" Cái bí mật trong hộp cạc tông là cây súng hay ma-túy ? "
       Chán quá , Hoa Vinh nhéo tai :
    _ Đó không ý nghĩa gì hết .
      Filipini vặn lại :
    _ Ý nghĩa nầy không đúng là Xếp Sòng tính ra đâu . Khi bạn đến phòng ông Phúc , ông ta đang nằm trên giường , đúng không ?
    _ Đúng !
    _ Vậy tại sao anh lại mặc quần áo cho ông ta ?
    _ Tôi đã có cuộc tró chuyện về cô gái , Tôi đã nói với ông Phúc rằng cô gái lộn xộn lên chiếc xe khi khi rời quán Cherokee .
      Ông Phúc đã nghe lời hết .
      Hoa Vinh bắt đầu cười vui vẽ .
      Filipini vẫn điềm nhiên ngồi uống :
   _ Người ta đã ra lệnh cho anh đưa ông ta xuống và không thêm gì nữa .
      Vì sao anh tự đưa đầu ra chịu ?

                   Thứ Ba
               19 - 9 - 2017
          29 - 7 - Đinh Dậu








  






                  19 - 9 - 2017
             29 - 7 - Đinh Dậu

Thứ Bảy, 16 tháng 9, 2017

Ca nhạc

    H Ô N    S A Y    Đ Ắ M

       Là một ngày anh đến
     Không trễ hẹn cùng em
     Một nụ hôn say đắm
     Sau những lời đầu tiên
     Ngày mùa Đông ấm áp
     Trong vòng tay nồng nàn .

     Và một ngày anh đến 
     Như ước nguyện cùng em
     Ngày trời xanh trong vắt 
     Như tiếng cười em , anh
     Ngày mùa Đông ấm áp
     Trong vòng tay nồng nàn . . .

            17 - 9 - 2017
        27 - 7 - Đinh Dậu

Thứ Tư, 13 tháng 9, 2017

Đ Ó A     H Ã I     Đ Ư Ờ N G

       Hoa Đào
      sầu biệt gió đông
      Là từ độ ấy
      Oanh vừa bén Liễu 
      Đời xuân nữ 
      như đóa  Hãi Đường
      sắp nỡ bên tường đông
      Nhỡn nhơ sứ Điệp tin Ong
      Nhưng động Đào Nguyên 
      em vẫn còn khoá chặt
      lối ra vào
      Mặc cho Yến , Anh 
      hoài công chầu chực đón chào .
      Gió ký rũi dung đưa duyên
      muôn dặm tao phùng . . .

             14 - 9 - 2017
        24 - 7 - Đinh  Dậu

Thứ Hai, 11 tháng 9, 2017

N G Ư Ờ I    h a y     M A

         2._ Là MA
               Bây giờ mùi rượu bia biến mất , thay vào đó là mùi hương nước hoa ngào ngạt thơm phức .
               Hai bàn tay em quấn chặt tôi .
               Tôi không còn là tôi nữa .
               Tôi không biết em là NGƯỜI hay MA .
               Tôi là một người con trai khõe mạnh . Là người đàn ông độc thân .. . 
                Tôi ôm em cũng như em ôm tôi . . .
                Cái hôn đầu tiên đặt vào chỗ lưng trần em , tôi say sưa tận hưỡng mùi hương con gái .. . 
                Em buông tay , không chống cự . Mặc cho cái hôn tham lam kéo dài qua bờ vai , vòng xuống , lên bên má trắng ngần tuyệt diệu và bốn cánh môi ham hố hút chặt nhau tha thiết bất tận như không bao giờ dứt ra được . . .
               Tôi mê đi trong giấc mê dài . . . đến khi có tiếng động làm tôi giật mình . 
              Đó là chân tôi đạp vào một vật cứng phía cuối nệm . Vật cứng rơi xuống nền gạch phát tiếng kêu " lạch cạch " khô khốc . . .
              Trời rạng sáng , tôi ngoái nhìn xuống . Đó là cặp nạng gỗ quen mắt .
              Nhìn lại cô gái đang nằm bên tôi đang say mê giấc điệp .
              Tôi mừng rỡ kêu lên :
            _ Diệu Trinh !
              Hai tiếng Diệu Trinh vừa vang lên , đột nhiên cô gái xinh đẹp quý như vàng từ từ ngồi dậy nhìn tôi rất lâu rồi chợt biến thành làn khói bay lên hòa tan trong không khí quên lấy đi cặp nạng gỗ .
             Tôi ôm đầu chới với :
           _ Em Diệu Trinh !
             Diệu Trinh ơi , hãy giúp anh thành làn khói , anh hòa tan vào em .
            Rồi tôi nhào xuống nền nhà ôm chầm đôi nạng gỗ , nằm hôn mê không còn biết gì nữa . . .
                                11 - 9 - 2017
                           21 - 7 - Đinh Dậu

Thứ Năm, 7 tháng 9, 2017

N G Ư Ờ I     h a y     M A

       I.- Là NGƯỜI 
             
             Tối nay tôi đi nằm sớm .
             Đồng hồ trên tường mới 20 giờ .
             Thường lệ 22 giờ đêm tôi mới chợp mắt .
             Mình tôi trong căn phòng rộng ba thước , dài bốn thước .
             Tấm nệm dày 2 tấc có lò xo thật êm lưng .
             Đầu sát tường , mắt tôi hướng về phía sân sau lầu 1 .
             Bên ngoài trời mưa lâm râm từ chiều . Cánh cữa khóa chốt bên trong cho mưa không tạt vào .
             Gió vù vù đưa vài hạt bụi mưa vô phòng . Tôi kéo mền đắp lại đôi chân lạnh .
            Nhiều tâm ý miên man , lơ mơ trong đầu .. . . tôi chợp mắt  bao giờ không hay .
           Không biết được bao lâu , đang mơ màng bỗng tôi choàng thức giấc . Việc đầu tiên là mắt tôi nhìn lên đồng hồ treo tường . . . gần 24 giờ khuya .
          Bỗng có một tiếng động  , tôi thấy một bàn tay con gái lòn vào khe trong vặn chốt . 
         Tôi biết đó là bàn tay con gái vì nó trắng muốt , thon , móng dài sơn màu hồng .
         Rồi một bóng người con gái đẹp lách vào . Em bước tới chỗ tôi nằm , ghé sát mặt xem tôi còn thức không .
         Tôi làm bộ nhắm mắt nằm im . . .
         Mùi rượu bia phà vào mặt làm tôi khó chịu . Tôi biết em đang say rượu . . .
        Lạ thay , em xoay người định bước đi thì bị  té ngã xuống nền gạch .
        Tôi hoãng sợ ngồi bật dậy định săn sóc em thì em đã tự đứng lên và ngã nằm  lên nệm tôi .
        Không kịp chờ em nói là ai ? Nơi đâu ? Tại sao vào phòng tôi ?
        Tôi đưa tay gần mũi em xem em còn sống không . Tự nhiên có một xác chết trong phòng mình , ai mà không sợ ?
        Đột nhiên em chụp lấy tay tôi và kéo mạnh làm tôi ngã lên mình em ..
        Hai người , tôi và em đều câm lặng , không ai nói với ai câu nào . 
     
                       08 - 9 - 2017
                  18 - 7 - Đinh Dậu

                     

Thứ Hai, 4 tháng 9, 2017



  K I Ế P     L Ư U    Đ À Y

             Một vầng trăng nhớ vẫn còn dây
         Hiu hắt đêm Thu , lệ sầu mây
         Nhớ nhung theo gió cung đàn lạnh
         Trăng khuyết , trăng gầy ai có hay ?

         Trăng nhớ lời tình khúc nhạc say

         Hồng hoang một thuỡ kiếp lưu đày
        Hò hẹn trăm năm rồi cũng đến
        Mộng thành hồ điệp chấp cánh bay .

        Em vẫn từng chiều trên bến sông

        Hoàng hôn xuống kín lối thương mong
        Trăng ấm lòng ai sao không sáng
        Không về gối mộng giấc mơ hồng 

        Trăng một cuộc đời đếm hư hao
        Niềm riêng nỗi nhớ tình em trao
       Thu ơi ! Đừng vàng thêm lá nữa
       Chút vầng trăng, ngơ ngác xanh xao !

                     05 - 9 - 2017
            15 Rằm - 7 - Đinh Dậu


        

Thứ Sáu, 1 tháng 9, 2017

R I Ê N G       T Ư

         Đừng ngạc nhiên sao anh không chân thật
       Vì cuộc đời dạy gian dối nhiều hơn
       Vừa mới yêu là lúc tình đã mất 
       Chưa xa nhau ta vội học oán hờn !

       Em không biết vì sao anh dối trá 
       Do lòng anh chân thật không đáp lời 
       Em thắc mắc :" mới yêu sao đã vội 
       Chưa chia tay , lời oán hận đầu môi ".

       Đâu ai biết tình yêu do xúc động 
       Ta vẫn thường ngộ nhận phút nao lòng 
       Tim rung động chính là điều có thật
       Ai dè đâu thoáng chốc lúc bâng khuâng .

       Sau bâng khuâng là nỗi đau ân hận 
       Càng bới tìm xúc động lại càng xa
       Như đợt sóng rút _ quên đi ghềnh đá
       Còn lại gì ngoài vết xước thịt da ./-

               02 - 9 - 2017
           12 - 7 - Đinh Dậu

Thứ Ba, 29 tháng 8, 2017

S Ầ U    N H Ớ    C H I  . . .

        Đây gió .   
      Đây trong rừng .
      Đây cánh đồng .
      Đời bao phóng khoáng .
      Kìa chim non đang rờn 
      Hoa tươi trên cành 
      Líu lo muôn lời .  
     Tay ngắt bông Hoa Hồng   
     Cây với cành cùng đua sắc thắm  
     Kìa chim non đang rờn . 
    Hoa tươi trên cành  
    Líu lo muôn lời .
   Ai biết đâu khi nào
   Giây phút nào
   Sầu vương cắt đứt
  Nhìn ra nơi phương trời
  Cô em tôi SẦU NHỚ CHI trong lòng . . .

                Ba mươi - 8 - 2017
             Mùng 9 - 7 - Đinh Dậu 

Thứ Bảy, 26 tháng 8, 2017

Đ Ứ C    X Í C H    L Ô
   
   
             2.- Tên trốn trại giam 
             Như mỗi sáng thường ngày , Đức đưa xe xích lô ra đạp đi tìm khách kiếm tiền về nuôi . . . bốn người .
           Chạy đi một khúc xa , Đức mới sực nhớ là quên bóp giấy tờ xe . Quay về thôi , nếu không muốn bị phiền phức khi vô tình vi phạm luật giao thông .
           Đậu xe ngoài đường , Đức đi bộ vô nhà . Tới gần nhà nghe bên trong có tiếng gây lộn nhau giữa Chiêu và hắn .
       _ Anh thật là vô lương tâm , mặt dày , không biết xấu hỗ . Anh Đức đạp xe xích lô bất chấp nắng mưa cực khỗ nuôi tôi và hai con anh . Mẹ con tôi không còn chuyện ban ngày lê la đầu đường xó chợ ăn xin , đêm làm gái đứng đường tìm miếng sống .  . .
        Vậy mà anh trốn Trại giam tù tội về đây lánh mặt , ăn bám anh ấy nữa . Đã không biết mắc cỡ , giờ lại xúi giục tôi cạy tũ ăn cắp tiền lén cho anh . Anh Đức tốt quá . Tôi không nhẫn tâm như vậy được .
       _ Mầy đã bị bùa mê thuốc lú nó rồi . Mầy mà không lấy thì tao sẽ đập nát nhà tìm lấy .. . 
       _ Không ! Nhứt định là không . Tôi chống cự anh đó .Anh dám làm gì tôi 
       _ Làm gì nè . . . con bội bạc . Nè . . . làm gì . . . 
          Hắn nhào tới siết đầu Chiêu . . . ặc . .  ặc . . . 
          Đức nhanh chân bước vào , hắn buông Chiêu ra .
         Bình tĩnh , Đức ôn tồn nhã nhặn nói :
      _ Này anh , tôi đã nghe hết chuyện hai người . Trong nhà tôi không có tiền bạc gì đâu . Đạp xích lô làm sao giàu có được . Nhưng tôi thấy hoàn cãnh anh cần cứu giúp . Tôi trao anh một số tiên làm vốn .sống lương thiện . Xây dựng lại cuộc đời .
        Mời anh rời nhà tôi ngay đi . Chậm chân , Công An truy tìm sẽ tới đưa anh quay về trại giam . . . đi đi . . .
       Kinh hoàng , hắn vọt ra ngoài biến mất . . .
       Chiêu nhào tới ôm chầm và gục đầu vô chân Đức , khóc òa  :
     _ Anh ơi ! Anh có khinh dễ em không khi nghe biết quãng đời đen tối xấu xa , em đã làm cái công việc là một con đĩ . . . đặng nuôi hai đứa bé .
       Đức kéo Chiêu đứng lên và hôn vô trán với nụ cười độ lượng bao dung .
       Hai đứa bé từ sau nhà chạy ùa ra mừng rỡ :
    _ A Ba về sớm có mua bánh tiu cho con không ? . . .

                    27 - 8 - 2017
           Mùng 6 - 7 - Đinh Dậu

Thứ Tư, 23 tháng 8, 2017

Đ Ứ C    X Í C H    L Ô .

      1.- Vợ nhặt .
             Anh tên Đức , còn thanh niên , chừng ba mươi hai xuân sinh . 
             Độc thân . Mẹ mất từ khi Đức lẫm rẫm bước đi . Cha mới qua đời vì bệnh tim . Ông cho Đức căn nhà xập xệ trong xóm nghèo .
             Đức không có ai là anh chị em thân thương . Vì vậy , nhiều khi Đức buồn lắm nhận thấy mình là người cô đơn nhất trên đời .
             Đức làm nghề đạp xích lô .
             Muốn có khách thì nên cà rà chung quanh gần chợ . . . 
            Đức vô uống cà phê trong quán góc chợ ồn ào . Đang ngồi chân trên chân dưới như bị nước lụt nơi bàn cà phê thì có hai đứa bé độ 6 , 7 tuỗi đến xòe tay xin tiền .
          Thấy hai đứa cũng sạch sẽ tuy hơi gầy , quần áo lành lặn , Đức thích lắm , cứ mĩm cười nhìn tụi nó hoài :
       _ " Ước gì mình được có hai đứa con như vầy ".
          Trên bàn có dĩa bánh tiu , giò cháo quẫy , Đức lấy bánh cho hai đứa ăn .
          Tụi nó mừng lắm . Tự nhiên đứng ăn bánh coi ngon lành .
          Thương quá , Đức cúi xuống ôm hai đứa vào lòng :
        _ Chịu làm con tôi không ? Có đồ ăn no bụng hoài đó .
          Hai đứa cùng gật đầu :
        _ Dạ chịu !
        _ Má hai cháu đâu ?
          Một đứa lớn đưa ngón tay về phía cô gái ngồi gần đó mặc đồ bộ in bông lấm tấm xanh , cách đó chừng vài mươi bước chân , kế bên chị bán rau .
          Dắt hai đứa bé đến , Đức dạn miệng nói với cô gái :
       _ Chị cho tôi xin hai đứa bé dễ thương nầy làm con nghen chị . Tụi nó cũng chịu rồi .
         Cô gái nhìn ngay vào Đức đáp lời liền :
      _ Anh xin rồi đem nó về làm con thì tôi theo luôn vì tôi là Má nó . Tôi tên Chiêu . . .
      _ Có gì ngại đâu . Được mà ! Hãy về làm vợ tôi đi ! Mình có hai đứa con đây . Tôi làm nghề đạp xích lô tuy nghèo vẫn nuôi được ba mẹ con .
         Ngay đêm hôm đó , Chiêu sẵn sàng làm vợ Đức . Điều mà Đức mơ ước , khao khát từ lâu , muốn có người đàn bà bên cạnh cuộc đời mình với yêu thương ,  âu yếm , chia nhau buồn vui . . .
        Đưc tin vào niềm hạnh phúc đơn sơ không ước vọng cao xa sẽ mãi bình thường . . . Ai ngờ , không bao lâu có một người đàn ông xuất hiện ngay trước nhà Đức .
        Hắn ta khác Đức một chút , nước da ngâm đen , râu ria tua tũa lâu ngày chưa cạo .
        Hắn nói : 
     _ Chị kia là vợ tôi , hai đứa bé nầy là con tôi  . . .
        Thật lạ kỳ , hình như suy đoán được mối liên hệ giữa Chiêu và hắn trước khi  hai người xác nhận .
       Nhưng Đức không có chút gì bối rối , lo âu . Đức nói rõ :
     _ Chị nầy hiện tại là vợ tôi . Tôi là chồng chị ta . Lối xóm nơi đây ai nấy đễu biết . Nếu anh thật sự là chồng cũ Chiêu trước kia thì từ nay người đàn bà nầy sẽ là vợ chung tôi và anh . Anh đồng ý không ?
       Ha81n ta nhanh chóng gật đầu đáp mừng rỡ :
    _ Ờ . . . thì mình cũng muốn được vậy .
      Thế là một người đàn bà làm vợ cho hai người đàn ông chung nhà .
       Hỡi trời ! Có lẽ trong chiêm bao mới có . chớ thực tế thì . . . khó tin . ..

                  24 - 8 - 2017
         Mùng ba - 7 - Đinh Dậu

Thứ Hai, 21 tháng 8, 2017

Đ Ờ I   C Ô   L Ữ 
          Giọt sương rưới ngàn cây đẫm lệ 
      Ngọn gió lay cành lá tã tơi 
      Hướng quê nhà 
      Miền gió lạnh xa khơi 
      Ta xót thay cho Đời Cô Lữ 
      Ven trời hiu quạnh 
      Còn thương nhớ người thiếu phụ 
      Chong ngọn đèn khuya 
      Mơ hình bóng thân yêu 
      Ngoài muôn dặm núi mây ngàn . 

                     21 - 8 - 2017 
       Ba mươi - 6 - Nhuận . Đinh Dậu

Thứ Sáu, 18 tháng 8, 2017

B  Ị     L  Ừ  A    

     Do tình trạng gia đình eo hẹp , lương ít , Miên chưa có ý định lập gia đình , nhưng bà Hai nhờ người bạn thân Miên mời Miên đến nhà bà dùng cơm .
      Bà nói muốn gã con gái cho Miên vì Miên hiền lành biết lo sự sống gia đình .
      Miên đưa lời tứ chối khéo :
    _ Cháu cám ơn bác có lòng thương cháu  , nhưng hiện tại cháu không sao làm đám cưới . Cháu còn lo cho Mẹ già với các em ăn học . . . Khi nào cháu làm đám cưới được , cháu sẽ vui vẽ thưa với Bác .
    _ Cháu đừng lo , bác biết rồi mà . Mọi việc đếu có Bác lo hết cho cháu .. . .
       Không biết có bị đút lót gì không , thằng bạn thân tên Nữa lại thúc ép dữ dội . . . Miên xiêu lòng và . . .
       Suốt tuần lễ , ngày lẫn đêm , Miên quần quật lo làm đám cười bên Miên , như viết Thiệp , đi mời bà con , dựng rạp , nhờ nấu nướng . . . đãi ăn . . . Miên mệt muốn chết ngất . . .
       . . . Đêm Tân Hôn 21 giờ , đám bạn cuối cùng rút lui , mệt chóng mặt , Miên bước vào phòng cô Dâu , kéo khăn trùm đầu . . . 
        Vừa tuột áo Veston quăng lên ghế , Miên nhào lên giường nằm im , hai mắt híp lại .
        Giấc mơ nhanh chóng kéo đến .
        Nhưng cô Dâu lay mạnh Miên , nhắc :
      _ Thầy nói 20 giờ là giờ tốt ! 
         Miên ngáp dài cố làm nhiệm vụ chú Rễ . Nhưng toàn thân người đều ũ rũ . Dùng hết tay và mắt phối hợp tạo hứng thú . . . vẫn vô ích .
         Miên nằm đại lên mình cô Dâu và nước da mát rượi làm Miên "khóc trước cữa" . 
        Nhưng ngạc nhiên thay , cô Dâu liền trưng tấm khăn lót phía dưới , ướt chút màu hồng .
        Thấy vậy nhưng không quan tâm , Miên thiếp say đi . Đến 5 giờ sáng , giấc ngũ ngon dài giúp Miên phục hồi sức mạnh .
        Nhận thấy nội lực vô cùng sung mãn , Miên làm trọn vẹn nhiệm vụ thiên liêng chú Rễ .
        Lần nầy suy tư nhiều khi thấy màu hồng tràn ra ướt đẫm hai bên .
        Tâm hồn người đàn ông luôn rộng rãi bao dung .. . .
        Mãi một tháng sau đúng ngày cưới , vợ Miên báo tin :
     _ Hôm nay em có kinh .
        Miên biết hết bí mật rằng Miên " BỊ LỪA " , nhưng thôi , hãy chờ xem lòng trung thành người vợ từ ngày mình cưới .
        Trường hợp như Miên nhiều lắm trong xã hội ngày nay .
        Nếu chúng  ta đặt vấn đề thì có người truy vấn ngược lại :
     _ " . . . Anh yêu và cưới người anh yêu hay anh yêu và cưới miếng màn nguyên si con gái đó ?".
                              18 - 8 - 2017
                  27 - 6 - Nhuận . Đinh Dậu .

Thứ Tư, 16 tháng 8, 2017

Chuyên Trinh thám

                  Bác Sĩ    H I Ề N     M I N H

        Chương 6
        Huy Liêm đã đưa ra sự thay thế cách thức nhận lãnh cho khách hàng mình .  Chưỡng lý Talph Cummings không có bình luận nào .
        Như một Công Tố Viên , ông có nhiều việc cần làm trên tay , ông không cho " chìm xuồng " vụ lão Phúc đến khi có thêm thông tin .
       Còn với Lê Bách , anh cho Ái Lan được tự do , đưa nàng về Văn phòng mình có Huy Liêm đang chờ sẵn . 
      Anh nói với vị Luật sư :
    _ Anh có muốn tham dự ngay bây giờ không ? 
       Huy Liêm đáp :
    _ Tôi muốn đưa ra một số ý kiến về nguyên tắc đối đầu . Được không ?
    _ Được chứ ! Cứ nói đi .
       Lê Bách nhầm lẫn . . .
       Trong hành lang , anh ta gặp Bác sị Hiền Minh .
      Vị Y-sĩ nói :
    _ Tôi tìm kiếm giúp bạn . Hãy đi cùng tôi . Tôi có tin cho bạn .
    _ Quan trọng ?
    _ Kinh khiếp !
      Hiền Minh cười toe toét .
      Trong dialogue nầy ngắn gọn . Huy Liêm và Ái Lan trong thân thiết .
      Người phụ nữ xem ra mệt mõi và quần áo cô ta là tiết kiệm /  Cô ta vui một nụ cười :
   _ Anh Huy Liêm , anh đã thực hiện nhanh chóng . Tôi rất biết ơn anh . 
      Di động tôi thật là kinh khiếp .
   _ Quên chuyện đó đi . Cô hãy nhìn kia , mặc dù xuất hiện chi phí còn thiếu nhiều .
      Lê Bách nói cùng cô Ái Lan .
      Nàng ngắt lời :
   _ Hãy gọi tôi là Ái Lan thôi .
      Chúng ta có những người bạn chưa cũ . Nhờ có anh , tôi sẽ không bao giờ quên quán Bar " Cherokee "
   _ Đúng đấy Ái Lan . Như cô muốn , nhưng không ai biết rằng tôi đã gặp cô trước khi vụ ám sát ông Phúc . Lý luận nầy  không  vững chắc.
   _ Biết rõ rồi đấy .
      Cô lột chiếc áo khoát mình ra đến nút chót .
      Ái Lan nói :
   _ Anh cần biết gì về tôi cứ nói đi .
      Ngập nhừng một chút vì anh bị thu hút từ chiếc áo lót răng len .
   _ Ái Lan , cô có yêu ông Phúc không ?
   _ Hoàn toàn không . Ông ấy làm tôi thương hại . Trước mắt tôi , anh Phúc luôn luôn yếu đuối và không sức mạnh tự vệ . Như anh thấy đó , từ góc nhìn khác , ngày trọng dại không có lợi cho tôi . Anh Phúc cố công giã vờ . Vì vậy mà ông đã giữ được tình bạn với tôi .
     _ Từ nay về sau , cô đã biết rõ mà cô lại cố tình giấu giếm về bệnh lao và những mụn nước ông ta .
        Ái Lan nhìn xuống :
     _ Anh Phúc không có nơi đó tự vệ mình . Huy Liêm , Tôi còn có lòng thương hại anh  Phúc , nhưng Phúc đã đem theo mọi manh mối xuống mồ . Dù sao , tôi tin rằng nó tốt hơn thế .
        Một lần nữa , với ánh mắt sâu kín , Ái Lan nhìn chầm chầm Huy Liêm 
         Huy Liêm tiếp tục :
     _ Khi cô đến nhà ông Phúc . Ông ta mới chết trong thời gian ngắn . Sau khi cô bình tâm , Lê Bách và mấy người Police mới xuất hi65n chừng 10 phút sau đó . Cô không xê dịch .
     _ Tôi sợ đến phát bệnh .
     _ Lắng nghe tiếng bước chân , cô đã cầm cây súng mà cô tìm thấy trong chiếc hộp giấy cạc-tông . Ngay lập tức , cô có tâm ý rằng bị rơi vào một âm mưu . Tại sao cô có ý đồ như vậy ?
     _ Tại vì , rõ ràng tên nào đó muốn vươn tới anh Phúc . Tên giết người biết rõ mối liên hệ chúng tôi , và hắn đã lọi dụng . Cơ hội đã phục vụ  hắn ta trọn vẹn .
       Huy Liêm nghiền ngẫm một lúc :
     _ Ái Lan , có đúng cô tin rằng tên lạ mặt biết rõ cô có ý định đến nhà ông Phúc ?  
       Cô ta có nét ngạc nhiên và chống đối .
     _ Điều này thật buồn cười . Làm sao anh biết được . Anh Phúc đâu có chờ đợi tôi . Nếu tôi không muốn gặp anh ta , tôi sẽ quay về nhà tôi và tôi không có ý đi đâu hết . Trong những trường hợp nầy , nên ghi nhớ cho cú điện thoại nặc danh .
        Huy Liêm đáp :
     _ Điều đó sẽ làm thay thế được gì ?
     _ Có nhiều sự việc lắm . Mới đầu , Lê Bách không ngạc nhiên khi thấy cây súng trên tay cô . Sau đó , thời gian mà tội phạm không nhất thiết quay ngược lại chống cô .
        Đừng quên rằng giờ phút gọi cô liên quan đến việc có ghi chú rõ ràng .  Nàng tiếp tục là việc ban đầu chứng thực phần nào do giấy xét nghiệm mà Bác sĩ Hiền Minh xem trên xác chết . Máu me tràn lan trên sàn gạch vẫn còn tươi mới và thân xác ông ta nhất định còn âm ấm nóng .
        Ái Lan buồn bã hít không khí : Cô nói :
     _ Lê Bách nói đùa thôi .
        Lê Bách tiến đến gần nắm vai Ái Lan :
     _ Chúng ta đang có cuộc tự vệ khó khăn sắp đến , Ái Lan à . Trong thực tế cô có điều kiện chậy thoát thân đi nhưng cô lại không chạy . Bây giờ , tôi muốn nói rõ rằng cô dư sức giết chết ông Phúc ngay trên giường . 
        Tuy nhiên , ông ta đã ngồi dậy va mặc áo vào . Khi người yêu đón chào người đẹp mình và ông đã trao chiếc chìa khóa căn phòng và chiếc váy quần cho cô .
        Nước mắt ướt dài trên má , Ái Lan tựa sát vào ngực Huy Liêm :
     _ Anh Liêm , tôi sẽ chiến đấu đến cùng . Tôi không bai giờ giết anh Phúc . Người ta nên chứng minh tôi hàm oan và tôi cần thiết báo thù .
         Huy Liêm vuốt ve lưng Ái Lan :
       _ Hãy dịu dàng Ái Lan . Nơi đây không nên phát ngôn như vậy .
       _ Tôi có quyền tự vệ mình .
          Anh Liêm , sau khi chi tiền Tại ngoại , tôi còn nhiêu tiền ?
       _ Đừng lo lắng .Việc cô vô tội sẽ được công nhận , cô sẽ được bồi hoàn lại hết . Tuy nhiên tôi không lạm dụng vét tiền cô .
         Cô ta xấu xí nhưng đầy thu hút , và rất tốt .
         Cô ta có tính nóng , tự tin , thường hay mất điềm nhiên . ngay lúc nầy , ánh mắt sáng ngời đã xóa được nét không đối xứng khuôn mặt xấu xí cô .
        Cô xấu xí !
        Tuyệt vời !
        Có người kêu gọi bên ngoài ,  
        Tiếng Lê Bách :
     _ Tôi vào được chứ ?
       Huy Liêm và Ái Lan vội vàng rời nhau .
    _ Cứ tự nhiên . . .
       Viên Thanh Tra xuất hiện . Trên tay , ông cầm một tờ giấy . Ánh mắt ông ta lạnh lùng , long lanh gần như tàn bạo , lời tán công :
     _ Ông Huy Liêm , tôi đến từ phòng thí nghiệm phân tích . Cái hộp các-tông đã được tra xét , các góc cạnh đường nối . Chúng tôi tìm dấu vân tay . Nhưng chúng tôi không phát hiện ra cái gì có giá trị .
       Lê Bách làm thinh một chút rồi đáp : 
    _ Rồi sau đó ?
    _ Cái hộp đó có chứa Héroine trước khi được dùng đặt cây súng vô . Không ai nói gì khác hơn được .
       Ái Lan xanh mặt như xác chết , kêu lên :
     _ Chứa Thuốc Phiện ? Thật là điên rồ . Không như thế được .
        Cô ta lão đão té ngã va Huy Liêm vội vàng dìu cô ngồi lên ghế .
        Lê Bách tiếp lời :
     _ Trong một chuyến buôn lậu , một gói ma-túy đã được mỡ ra . Tất nhiên cuộc giao nhận hàng bị lộ , việc làm sai lầm .
        Lê Bách đặt lên bàn tờ báo cáo từ phòng thí nghiệm , rồi nhìn Ái Lan :
   _ Trường hợp cô dường như có một ít rõ ràng hơn . Cô Ái Lan à , anh Phúc đã được chữa lành bệnh lần thứ hai . Tuy nhiên , căn bệnh kiếm tiền xưa kia  vẫn là nguồn ma-túy . 
        Không có gì ngạc nhiên khi anh Phúc giữ mối liên hệ bí mật . Anh ta sống trong một thế giới khép kín và nay anh đã chết .
        Huy Liêm cật vấn :
     _ Tại sao ?
       L6 Bách thốt , đáp qua giọng bực bội :
    _ Người ta tự ngẫm chắc anh Phúc không được bình thường . Thái độ như hạng người nầy không được tha thứ ,
    _ Còn tôi thì sao ?
       Ái Lan sấn tới .
       Lê Bách nghiêng mình về phía cô ta :
    _ Cô ? Không có gì hơn là một cái cớ hoặc nếu cô chọn một cách báo thù sau khi chết . Mùi vị ma-túy dôi khi đặc biệt gây buồn cười .
      Ái Lan đau đớn đứng lên . Huy Liên nắn lấy cánh tay cô .
      Huy Liêm nói :
   _ Lê Bách , chúng ta chia tay nhé .
  _ Đó là những gì anh làm tốt hơn hết . Chào tạm biệt .
     Ngay khi còn lại một mình , Le6 Bách đã quyết định đưa ra tin chó chết . Muốn làm điều nầy , anh ta gọi điện thoại đến hai hoặc ba nhà báo mà anh quên biết . . . 
         
                                  16 - 8 - 2017