Thứ Bảy, 24 tháng 6, 2017

VẦN    THƠ    CHÍN    RỤNG

Đêm về sương lạnh rung da thịt
Nét mực khô cày giấy trắng tinh
Mẫu thuốc tàn như sao lạc lõng
Ngồi mơ sự nghiệp phí ngày xanh

Ai ôm trăng đục rưng rưng khóc
Cho bóng cây già đổ lá mưa
Hơi toát vào tim hình bóng cũ
Người theo trăng đó đã về chưa ?

Ta lạc dương trần say khói thuốc 
Yêu THƠ nên bỏ xác thân hoang
Để rồi tủi thẹn cùng thiên hạ
Trọn kiếp còn vương chữ muộn màng .

Ai ở phương trời ai có hay
Vần thơ chín rụng giữa đêm nầy
Trái buồn lắng đọng theo men rượu
Giọt khói linh hồn lảo đảo say .

Thôi cả thời gian chết mất rồi 
Mình về vui giữa Nghĩa trang thôi 
Nghĩa trong còn lại bao nhiêu đất 
Xin xót thương giùm thân xác tôi ./.
                  25 - 6 - 2017
          Mùng 2 - 6 Đinh Dậu

Thứ Sáu, 23 tháng 6, 2017

Truyện Trinh thám

          Á  I       L  A  N

      Chương 3

      Các Nhiếp ảnh gia của Tư pháp vừa rời . . .
      Trong khi đó , người Thầy thuốc hoàn tất việc xét nghiệm . Những cô Y tá đứng chờ đợi có vẻ buồn ngủ .
      . . . Trong Văn phòng , trông nom bởi hai người Cảnh Sát , Ái Lan ngồi lọt thỏm trên chiếc ghế bành da màu hung .
       Nàng tỏ ra kiệt lực với những nếp nhăn ở khóe môi .
       Người Thầy thuốc kêu .
     _ Lê Bách !
       Ông Thanh tra tiếp lời , mất kiên nhẫn .
     _ Gì thế , anh Minh Hiếu ?

Thứ Tư, 21 tháng 6, 2017

Nữ Thám tử tài hoa Kim Chi với

    VỤ  ÁN   GÃ  BẢO - KÊ

_ A lô . . . chi Chi ơi , cứu em với !
_ . . .
_ Cứu em , chị Chi ơi !
_ Tại sao tôi phải cứu ?
_ Có người dọa giết em !
_ Người đó là ai ?
_ Là tên Bảo-Kê em .
_ Đã bảo kê em mà sao đòi giết em .?
_ Vì em không có tiền trả cho nó .
_ Cô làm gì mà cần bảo kê ?
_ Không phải em cần mà tự chính hắn đòi bảo kê , Em là gái cột đèn đứng đón khách chỗ cầu Thị Nghè .
_ Chuyện nầy cô phải nhờ Cảnh Sát giúp đở . Tôi không cứu cô được đâu !
_ Em đã nhờ Cảnh Sát và Cảnh Sát đã cho số di-động của cô . Cảnh Sát nói trong tình cảnh nầy chỉ có cô mới cứu được em thôi .
_ Cô nợ hắn bao nhiêu tiền bảo kê ?
   Có tiếng khóc trong máy .
_ Một triệu hai trăm cô ơi ! Đã sáu ngày qua , tự nhiên chúng em ế quá . Không có khách nào chở đi . Vì vậy em cũng không mượn được tiền tụi bạn . Mỗi ngày phải nộp cho nó 200.000 .để được yên ổn làm ăn .. . .
_ Tôi sẽ đem tiền đến cho cô mượn trả nợ . Sau đó , cô phải dứt khoát hoàn lương . Tôi sẽ tìm giúp cô một việc làm lương thiện . . .
_ Cứu em trước đã chị Chi ơi ! Hắn sắp đến rồi . Em không trốn đâu được hết . . .
_ Cô tên gì ? Làm sao nhìn ra cô ?
_ Em tên Hân . Mặc áo vàng bông đỏ , váy xanh .
   . . . Kim Chi tới , trao cho Hân số tiền rồi kề tai bỏ nhỏ dặn dò .
   Vừa lúc đó , một gã con trai hơn ba mươi tuổi xuất hiện . 
         Hân sợ run người , nép một bên Kim Chi .
         Gã bảo kê cao lớn . Nước da ngâm ngâm . Môi dày xệ . Ăn mặc đúng dân giang hồ xã hội đen . Áo bà ba đen xắn tay cao tận vai . Quần lính rằn ri sáu túi . Mang giày da cao cổ .
_ Mày có tiền chưa ? Chưa thì theo tao ..
_ Em mới mượn đươc của nhỏ bạn đây , thưa anh .
   Hân đếm tiền rồi đưa cho hắn .
_ Vậy coi mới được hôn . Tao khỏi tốn công đem mầy đi làm thịt như mấy con kia .
_ Dạ . . . xin anh thương em .
   Hắn gạt phắt .
_ thương cái gì . Chỉ cần nộp tiền là xong . Tụi tao không có tình cảm gì ráo .
   Rồi hắn đưa tay chỉ Kim Chi , hỏi Hân .
_ Con nhỏ nào đây ?
_ Dạ , nó mới gặp em hồi nảy . Xin đi làm chung với em để có tiền gởi về nuôi Ba Má ở quê .
_ Muốn làm thì phải chịu bảo kê của tao . Nó có đi lần nào chưa ?
_ Dạ chưa . Nó mới tình cờ gặp em và nhờ em giúp đở nó .
    Hắn cười hì hì nham nhở .
_ Để tao dạy thử nó trước rồi trở ra đi làm .
_ Mầy tên gì ? Hắn hỏi Kim Chi .
   Hân trả lời .
_ Nó tên . . .
_ Tao đâu có hỏi mầy . Đồ ăn cơm hớt . . .
    Nhưng Kim Chi lên tiếng .
_ Em tên Cà . . .
_ Tên gì xấu vậy .Đi làm nghề nầy thì phải có tên đẹp hơn . Từ nay mầy tên Loan , nhớ chưa ? Cần gì đem tên cúng cơm cha mẹ đẻ ra khoe .. . .
   Rội hắn nắm tay Kim Chi kéo đi. Đưa vô một phòng ngủ , hắn quát .
_ Lên giường ! Cởi hết quần áo ra cho tao .
    Hắn nhanh nhẹn tự lột tung y phục toan nhào lên giường .
    Bùm !
    Một tiếng súng nổ vang .
_ Ôi . . . trời ơi !
    Hắn té lăn trên nền gạch , hai tay ôm đầu gối máu đỏ túa ra.
    Mủi súng vẫ chỉa về phía hắn , Kim Chi bấm di động gọi Cảnh Sát đem xe đến chở hắn về đơn vị . . .
_ Mày là . . . chị Kim Chi phải không ?
_ Giờ mới biết . Trễ rồi !
             22 - 6 - 2017
       28 - 5 - Đinh Dậu

Chủ Nhật, 18 tháng 6, 2017

K  Ỷ     N I Ệ M     B U Ồ N

       Người ta quên dĩ vãng rồi 
Tôi còn kỷ niệm , nên tôi còn buồn
       Thuốc tàn , đếm khói cô đơn
Mình còn bới lại tình chôn làm gì ?
        Tiếng cười bên chén vu qui
Xé tim tôi buổi người đi lấy chồng 
       Nhớ xưa môi thắm má hồng 
Tay ai bé nhỏ nằm trong tay nầy 
       Trách làm chi , chuyện đổi thay
Núi cao còn lở . Sông dài còn khô 
       Rồi đây kỷ niệm thời gian
Con thơ từng đứa giúp nàng quên tôi .
                    19 - 6 - 2017
                25 - 5 - Đinh Dậu


Thứ Sáu, 16 tháng 6, 2017

Truyện Trinh thám

       C H Ợ      T R Ắ N G

        Chương 2

        Thật sung sướng khi bản nhạc Tango chấm dứt . Ái Lan lắng nghe sự cọ sát giữa hai cơ thể với người nhảy cặp đôi . Một cơ thể đầy đặn , mạnh khỏe . . . cứng cáp . . .
        Nàng không ưa gì gã đàn ông xí trai nầy với mái tóc dày rậm , hai con mắt tròn xoe như những viên bi đen tuyền . Cặp môi mềm luôn ướt . Gã có giọng nói khô khan ,khó nghe .
        Tóm lại Ái Lan buồn bã , Nàng chưa đến nỗi say để phải tìm kiếm niềm vui cả buổi chiều lẫn đêm nay .
        Kín đáo , nàng xoay cổ tay trái , cúi xuống mặt kiếng đồng hồ .
        Đã 3 giờ sáng rồi !
        Ái Lan lẩm bẩm .
     _ Cám ơn .
         Gã đàn ông nghiêng mình dìu nàng về bàn . Lại nghiêng mình lần nữa chào nàng , trở về bàn của anh ta .
         Ở đó cô gái da nâu mặc robe xanh , cổ áo thấp rất hở hang . Cô ta đẹp xinh nhưng ánh mắt sắc lạnh như thủy tinh . . .
      _ Làm sao anh có thể ôm nhảy với con quỹ xấu xí đó ?
         Cô ta hỏi bằng giọng khinh miệt .
         Người bạn cô ta nhếch mép cười không ra tiếng che kín chiếc răng nanh . Gã tỏ ra mệt mõi trả lời .
       _ Nàng ta không đến mức xấu thế .
          Ái Lan nhìn trong ly rượu chỉ còn một nửa .
          Thần kinh cô bắt đầu choáng váng khó chịu .
          Rảo mắt nhìn quanh nhiều tiếng ồn ào pha trộn làm rối tai . Nàng tự hỏi hắn ta làm nghề nghiệp gì ?
         Nàng thấy hắn lịch thiệp , ân cần , khá vui tính và nhất là nhảy giỏi .
         Hắn tên gì ?  Huy Liêm  .
         Ừ , hắn là Huy Liêm đấy .
        Nàng không còn nhớ rõ hắn làm gì trong cuộc sống , nhưng điều đó chẳng quan trọng .
        Rồi chắc chắn nàng sẽ không gặp lại hắn bao giờ . Vã lại việc ấy cũng khá tốt .
       Nét mặt Ái Lan rõ chịu đựng . Cả ngày dài có nhiều chuyện khác nhau dồn dập . . .
        Nơi đây , trong bóng tối lờ mờ nầy khá thuận tiện .
        Nét mặt Ái Lan thật chịu đựng .
        Nàng lấy ra trong xách tay miếng gương nhỏ hình chữ nhật , xem xét lai dung nhan .
         Quả thật , nàng không đẹp với chiếc mũi gồ cao , càm nhọn và dài , cặp mắt sếch màu sắc khó tả đúng , trán thấp và rộng .
         Tuy vậy , cằm chẻ đặc biệt hấp dẩn làm cho Ái Lan có sức thu hút như thần Vệ Nữ .
         Nàng nghe tiếng cười ngạo mạn từ cô gái mặc áo Robe xanh . Nhưng một người Phục vụ tiến đến . Hắn đặt lên bàn một cái bao thư .
         Ái Lan giữ lấy . Xé miếng vải dán trên bao thư đọc câu viết gởi * Có cái hộp gởi ông Phúc là đồ dùng * cô hãy đem đi gấp  !
        Nàng xé vụn nhỏ mẩu giấy ghi lời dặn rồi bỏ vô cái gạt tàn thuốc , khỏa lấp lên trên bằng tro và tàn thuốc lá .
         Rất lễ phép , người Phục vụ đứng chờ .
          Ái Lan nói .
       _ Không có gì phải trả lời . Trả cho anh bao nhiêu tiền ?
       _ 8 dolars rưởi .
         Nàng bỏ lên bàn tờ giấy 10 dolars rồi đứng lên . Bước chân nhẹ nhàng uyển chuyển băng qua sàn nhảy vào phòng thay đồ , nhận lại Ticket mà nàng gởi một tên da đen hộ pháp với cặp má béo phệ .
      _ Chào cô , cô Ái Lan !
      _ Tuyệt lắm . Cám ơn . Tôi tin rằng anh đang giữ một cái hộp phải trao lại tôi .
        Kinh nghiệm nghề nghiệp , tên da đen nhìn thẳng vào mặt cô gái .
      _ Cô là ai ?
      _ Tôi là Ái Lan .
      _ Đúng rồi .
         Ái Lan nhận chiếc hộp , trao cho tên da đen một dollar . Nàng choàng lên mình áo măn-tô , cổ áo hình da beo . Nàng đi về phía cửa xoay , ra ngoài .
        Không khí ban khuya mát rượi làm Ái Lan phấn khích . Nàng rùng mình , vượt nhanh qua mặt đường ẩm ướt rồi dừng lại bên chiếc Chevrolet .
        Nàng tìm chìa khóa xe trong sắc tay . Mở cửa xe , ném cái hộp trên băng ghế trước khi ngồi vào tay lái .
         Nỗi chán mệt tan biến , nàng có vẽ hăm hở muốn gặp ông Phúc , không hẵn vì cái hộp mà nhất định nàng rất yêu thương Phúc , và nàng dư biết Phúc cũng quá yêu nàng .
        Ông Phúc không bao giờ cười cợt nét xấu xí của nàng như chưa hề nhìn thấy .
         . . . . Ái Lan nổ máy xe . Nàng thử cầm hộp lên thấy nặng hơn bình thường , nhưng điều nhỏ nhen nầy chẳng liên quan gì đến nàng . Tự Phúc sẽ mở ra xem và giải đáp thắc mắc . . .
       Chiếc Chevrolet lăn bánh , trải dài trên con đường thẳng tới Bảo Tàng Whitney . Rồi Ái Lan tiếp đến đại lộ Christopher , dừng bánh cách tòa nhà Highway vài trăm thước .
        Bước xuống xe , nàng đưa mắt nhìn lên những cửa sổ tầng 3 . Có ánh đèn lọt ra từ căn phòng của anh Phúc .
        Tay cầm chiếc hộp , Ái Lan vội vả lên cầu thang vì nàng biết rõ thang máy bị hư rồi .
        Trước căn phòng số 86 , nàng hít hơi và lắng nghe , không tiếng động nào cả . Nàng nghỉ rằng do anh Phúc buồn ngủ trong lúc chờ đợi nàng nên đã thiếp đi .
        Lấy chiếc chìa khóa mà anh ta đã giao cho nàng mở cửa không gây tiếng động , bước vô phòng . Nhìn thấy chai wisky mở nắp , nàng lắc đầu mỉm cười .
        Anh Phúc có thói quen để chai rượu mở nắp .
        Nàng luôn mỉm cười thẳng vô trong . Rồi thì bất ngờ nàng thấy ớn lạnh kêu thất thanh .
      _ Anh Phúc !
        Anh ta kìa, nằm phơi lưng , mắt mở to . Khi té ngả xuống , áo veston sút nút banh ra lộ rõ chiếc sơ-mi thấm đậm màu đỏ máu vùng trái tim .
        Ái Lan run rẩy .
        Nhẹ nhàng , cẩn thận , nàng bước tới gần xác chết , xem xét thêm .
        Nỗi kinh hoàng chìm đắm Ái Lan .
        Nàng buông rơi cái hộp trên sàn nhà , tiếng kêu lạ tai .
        Tại sao tiếng kêu lạ thường ?
        Thần kinh Ái Lan bắt đầu tìm hiểu . Nàng ngồi xuống nhặt lại cái hộp , gở bỏ giấy gói bên ngoài dán bằng những miếng băng keo , bao bọc cái hộp cạc tông dày bình thường .
        Nàng mở nắp hộp thấy một món đồ lóe sáng .
        Ngạc nhiên , nàng cầm nó lên , nặng và tự động .
        Tại sao ? Tại sao ?
        Hết thẩy những thứ nầy nghĩa là gì  ?
        Và anh Phúc đã chết vì bị ám sát ? . . .
        Nàng nghỉ đến Phúc bị rơi vào cạm bẩy ghê tởm của bọn người tàn ác kinh khiếp , có mặt khắp nơi trong xã hội đen .
         Ném cái hộp và khẩu súng lên giường, nàng hạ thấp cổ áo mạn tô , ngửi thấy trong không khí mùi cháy khói súng .
        Nỗi sợ hãi làm teo bao tử và con tim đập loạn nhịp liên hồi ,
        Anh Phúc đã chết .
        Vì sao ? Vì sao ?
        Câu hỏi như làn sóng  dồn dập mà không sao giải đáp được .
        Thình lình , Ái Lan chắc chắn nghe được những bước chân ngoài hành lang . Những bước chân chầm chậm , nhẹ nhàng  và thận trọng .. .
         Nàng phản ứng tức khắc , chộp lấy cây súng chỉa mủi về phía cửa .
         Trễ rồi !
         Người đàn ông nhìn soi mói vào mặt Ái Lan cách kỳ lạ . Dưới chiếc nón nĩ rộng vành, ánh mắt anh ta sắc lạnh cương quyết .
        Khoát ngoài chiếc áo tơi có đính thắt lưng và đôi chân vững chải .
      _ Này cô đừng nên đùa giỡn với món đồ đó !
        Ông ta cười nhưng không gợn chút nào sự khôi hài .
        Hai người Cảnh Sát đứng sau , nòng súng 38 trên tay chỉa vô trong .
       Ông ta chìa bàn tay , búng <tách> ngón tay to bè , ngắn ngủn .
     _ Hãy trao tôi vật nổ chết người kia , cô gái !
        Nàng vâng lời .
     _ Cô biết điều đó . Cô tên là gì ?
     _ Ái Lan .
     _ Tôi là Cảnh Sát Trưởng Lê Bách . Tôi phải bắt cô .
                 21 - 6 - 17

Thứ Năm, 15 tháng 6, 2017

B Í    M Ậ T    _     B Ậ T    M Í
   
 Trong phòng tắm , KIM mặc vào chiếc áo ngủ Py-ja-ma khá giống thời nữ sinh , Kim chẳng còn cái nào khác .
       Lúc Kim bước vô thì chú LUC thức dậy rồi , chú nay 56 tuổi , đang hút thuốc , mặt quay vè hướng cửa sổ .
       Kim trườn ngay lên giường nằm sát bên chú . Chú lặng lẽ đưa một bàn tay ra nắm lấy tay Mỹ .
      Kim rùng mình rên lên hồi hộp 
   _ Vất bỏ cái áo ngủ đó đi em bé . Ngốc ơi , em sẽ làm nó nhăn nhúm hết mà thôi . Một đêm như vầy mà em sợ lạnh sao ? Hay em bị bệnh ?
       Ôm Kim trong vòng tay với động tác nhẹ nhàng cẩn thận , chú lột áo Py-ja-ma ra rồi ném nó thành một đống trên nền nhà .
        Và chính Kim cũng lột chú ra như thế .
       Chú thích thú mỉm cười hết sức êm dịu . . . Mỗi cử chỉ của chú đều dịu dàng khó thể tin được .
        Thật lặng lẽ , chú ôm Kim hôn từ bờ vai đến môi miệng rồi nói .
      _ Em có mùi thơm trinh nữ . Có thích ở phòng ngủ nầy không ? Nếu không , mình có quyền lựa chọn .  Ở Can -nes nhé , sẽ thú vị hơn .
         Kim đáp .
      _ Ờ . . . Vâng .
         Một giọng noi thật lạ lẫm bâng quơ vì thâm tâm Kim chỉ cầu mong được sống trọn vẹn đến sáng mai thôi . Nhưng bỗng nhiên chú nhích ra một tí rồi úp bàn tay lên giữa háng Kim ve vuốt và run run ôm ghì mơn trớn Kim .
         Kim hôn vào cổ , vào cằm , bất cứ nơi nào đụng chạm trong bóng tối lờ mờ từ ngoài bầu trời nhìn qua  khung cửa sổ ..
         Cuối cùng chú xoạc hai chân vào giữa cặp đùi Kim . Kim vòng tay ôm ghì lưng chú . Cả hai cùng hít thở chung một nhịp điệu .
         Rồi thì Kim chơi vơi không còn nhìn thấy chú ấy đâu nữa , không nhìn thấy bầu trời thành phố Cannes  .
        Kim chết mất rồi . Kim sẽ chết và Kim không sao chết được nhưng Kim ngây ngất mê man . . .
        Mọi việc còn lại sau cùng là sự trống rỗng . Kim mãi không hiểu gì cả .
       Khi cả hai buông rời nhau ra , chú Luc mở mắt nhìn Kim và mỉm cười .
       Kim chợp mắt ngủ ngay gối đầu lên cánh tay của chú . . .
                                  16 - 6 - 2017
                              22 - 5 - Đinh Dậu

Thứ Hai, 12 tháng 6, 2017

Nhạc múa

C Ấ Y      T R Ồ N G

Lúa khoai ta cấy trồng
Sườn non cho đến bờ sông
Áo cơm ta ấm lòng
Thay lúa ta trồng bông
Rồi thêm phân tốt màu
Cuốc sâu cho nặng cành
Ngày đêm quen nắng mưa
Thâu canh rồi quảng canh
Anh chị em ơi
Chúng ta góp muôn bàn tay
Gắng sức trồng
Sướng vui rồi đây có ngày . . .
                  Nguyễn Lâm
                 13 - 6 - 2017
             19 - 5 - Đinh Dậu