Thứ Năm, 25 tháng 5, 2017

ĐỂ   ĐƯỢC   YÊU   ANH   NHIỀU   HƠN 

Hãy đưa em trở lại vòng tay em yêu
Cần em như đã cần trước kia 
Chạm vào m một lần nữa đi
Và nhớ khi
Không có ai mà anh muốn nhiều hơn
Đừng đi ! Anh biết anh sẽ phá vở tim em 
Cô ấy sẽ không yêu anh như em sẽ
Em là một trong những người sẽ ở lại 
Khi cô ta bỏ đi 
Và anh sẽ biết em vẫ đứng ở đây 
Em sẽ chờ đợi anh
Nơi đây trong trái tim em 
Em là một trong những người muốn yêu anh nhiều hơn 
Anh sẽ thấy em có thể cung cấp cho anh
Tất cả mọi thứ anh cần 
Hãy để em là người yêu anh nhiều hơn
Thấy em như thế .Anh không bao giờ biết 
Giữ em . Do đó anh không thể cho đi 
Chỉ nên tin vào em 
Em sẽ làm cho anh thấy 
Tất cả những gì mà trái tim anh cần biết
Em sẽ chờ đợi anh
Nơi đây , trong trái tim em 
Em là một trong những người muốn yêu anh nhiều hơn .
Anh sẽ thấy m có thể cung cấp cho anh
Mọi thứ anh cần 
Hãy để em là người yêu anh nhiều hơn 
Và một ngày nào đó tất cả tình yêu mà chúng mình có thể thấy 
Bất cứ điều gì chúng mình sẽ tìm ra .
Em sẽ chờ đợi cho anh
Nơi đây , bên cạnh trái tim em
Em là một trong những người yêu anh nhiều hơn hết .
Anh sẽ thấy em có thể cung cấp cho anh
Tất cả mọi thứ anh cần 
Hãy để em là người yêu anh nhiều hơn nữa .
          5 - 5 - 201
    10  - 4 - Đinh Dậu 

Thứ Tư, 24 tháng 5, 2017

Cải lương

CHẾ   BỒNG   NGA

Quan Đại thần .
_ Muôn tâu Quốc Vương . Nay ta lâm bước khốn cùng , không mong chiến đấu . Hoàng Thương hãy cầu hoà cho khỏi đồ thán sinh linh . . .
TỀ Sứ
      _ Hãy đưa Mỹ Lệ Dung sang qua dinh của Tề một đêm ,
                                                 chúa của tôi mới là chịu êm ,
                                  Chúa của tôi sẽ bải bỏ việc vây thành
                                    Cho con dân Ngài khỏi đói hôm nay .
Tô Điền Nguyên soái
     _ Sứ tặc ! Ta thề lấy đầu nghiệt súc .!
Vua Chế Bồng Nga
     _ Hãy đình thủ bớ Tô Điền Nguyên soái !
               -oOXOo-     
Mỹ Lệ Dung .
     _ Hoa Hồng một cánh xá gì .
        Liều mình cứu nước lâm nguy .
Chế Bồng Nga ,
     _ Quả là má phấn phi thương .
        Rõ là Tôi hiếu , trung thần 
        Nên dám hy sinh với Trẫm .
Mỹ Lệ Dung ,
     _ Này Thánh Hoàng , quá khen tôi thần
        Giận ai người dã tâm
       Quyết long hy sinh trừ an Thanh Thiên .
Tô Điền Nguyên soái ,
     _ Nàng nguyện sang Tề .
        Anh bao đành cản ngăn
        Bởi tình nước non , thần dân khó thăn.
        Anh đành ôm mối đau thương 
       Khỗ tâm ai biết . Nông nỗi ai tường
Mỹ Lệ Dung ,
     _ Trời ơi ruột gan tan tành 
        Em giả từ anh đêm lạnh dấn thân.
Tô Điền ,
     _ Lệ Dung em ơi , anh tan nát gan lòng
        Duyên tình đã rả đôi nơi ,
Mỹ Lệ Dung ,
     _ Ôi chàng ơi , em rửa nhục mới an .
        Vậy ôi thôi em xin giả từ 
        Cất bước l6n đàng . . .
Tô Điền ,
      _ Lệ Dung , trời ơi em nhẫn tâm lòng mà quyết sang Tề
         Mà trao thân cho nghịch tướng Thanh Thiên .
        Bệ Hạ ơi hãy để cho Hạ thần liều thân tranh thủ với Thanh Thiên
        Họa may ra phá được vòng vây mà cứu an cho dân chúng .
Chế Bồng Nga ,
      _ Tể Tướng gầy gò ôm yếu như thế nầy
          thì cầm cương lên ngựa sao cho nổi.
                   -oOXOo-


Thứ Hai, 22 tháng 5, 2017

CÁNH    HOA    TIM

Thuở trước hồn em phơ phới quá 
Lòng trong nguyên vẹn một làn hương
Bỗng nhà Nghệ Sĩ từ đâu lại
Êm ái trao em một vết thương

Tai ác ngờ đâu gió lạ qua
Làm tan giấc mộng những ngày hoa
Thổi tan âm điệu du dương trước 
Và tiển người đi bến cát xa

Ở lại vườn thanh có một mình
Em yêu trăng lạnh lúc tàn canh
Yêu sương lặng lẽ rơi trên áo
Yêu bóng chim xa . Nắng lướt mành .

Rồi một ngày kia em phải yêu
Cả chồng em nữa lúc đi theo
Những cô Áo Đỏ sang nhà khác 
Gió hỡi làm sao lạnh rất nhiều  .

Từ đấy không mong không dám hẹn
Một lần gặp nữa dưới trăng nghiêm
Nhưng em vẫn chắc nơi trời lạ
Người ấy ghi lòng vẫn nhớ em

Đang lúc lòng em muốn tạm yên
Bỗng ai mang lại CÁNH HOA TIM
Cho tôi ép nốt giòng dư lệ
Nhỏ xuống thành Thơ khóc chút duyên

Đẹp gì một mảnh tình tan vở
Đã bọc hoa tàn dấu xác xơ
Tóc úa giết dần đời thiếu phụ
Thì ai trông ngóng . Chả nên chờ .

Viết đoạn thơ đầu lo ngại quá
Vì em còn nhớ hẹn nhau xưa
< Cố quên đi nhé . Câm và nín 
Đừng thở than bằng những giọng THƠ >

Em run sợ viết , lặng im nghe
Tiếng lá Thu khô siết mặt hè
Như tiếng chân người len lén đến
Song đời nào dám hẹn ai về .

Tuy thế em tin vẫn có người
Thiết tha theo đuổi nữa . Than ôi !
Biết đâu _ em _ một tâm hồn héo
Bên cạnh chồng nghiêm  _  luống tuổi rồi .
                               Nữ Sĩ   T. T. KH
        23 - 5 - 2017
    28 - 4 - Đinh Dậu

Thứ Năm, 18 tháng 5, 2017

Bài thơ vượt thời gian

HAI   SẮC   HOA   TI-GÔN

Mỗi mùa Thu trước mỗi hoàng hôn
Nhặt lá Thu rơi chẳng thấy buồn 
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc 
Tôi chờ người đến với yêu thương 

Người ấy thương hay ngắm lạnh lùng
Dảy đường cao vụt những chiều phong
Và phương trời thẳm mờ sương cát
Tay vít dây hoa trắng cạnh lòng

Thuở ấy nào tôi dã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Nên tôi cười đáp màu trinh trắng 
Là chút lòng trong chẳng biết suy

Người ấy thương hay vuốt tóc tôi 
Mỉm cười những lúc thấy tôi vui
Bảo rằng hoa giống như tim vở
Anh sợ tình ta cũng vở thôi .

Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời đau khỗ chết yêu thương 
Người xa xăm quá . Tôi buồn lắm 
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường .

Từ đấy Thu rồi Thu lại Thu
Lòng tôi giá lạnh tự bao giờ
Chồng tôi vốn biết tôi thương nhớ
Người ấy cho nên rất hửng hờ

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời 
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi 
Mà từng Thu chết _ từng Thu chết
Vẫn giấu trong tim một bóng người .

Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng nhắc đóa hoa xưa
Sắc hồng tựa trái tim tan vở
Và đỏ như màu máu thắm phai

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi 
Một mùa Thu trước rất xa xôi 
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Lầm lỡ tình duyên cũ mất rồi .

Đến một chiều Thu phớt nắng mờ
Chiều Thu hoa đỏ rụng chiều Thu 
Gió về lạnh lẽo chân mây trắng
Người ấy bên sông đứng gọi đò .

Nếu biết rằng tôi đã có chồng
Trời ơi !  Người ấy có buồn không 
Có thầm nghỉ tới loài hoa vở
Tựa trái tim phai _ tựa máu hồng .
                  Nữ Sĩ   T. T. KH

          20 - 5 - 2017
    25 - 4 - Đinh Dậu



Thứ Tư, 17 tháng 5, 2017

H   È         V   Ề

        Trời hồng hồng  _   Sáng trong trong .
Ngàn Phượng run nắng ngoài song
Cành mềm mềm  _ Gió ru êm 
Ngọc Phượng hoa bích ngọc hoa màu duyên .
Đàn nhịp nhàng _ Hát vang vang 
Nhạc hòa thơ đón HÈ sang .
HÈ VỀ trong khóm trúc mềm đầu bờ
Hè về trong tiếng sáo diều vật vờ
Hè về gieo ánh thơ .
Bâng khuâng nghe nắng chiều lướt gió 
Đàn chim cánh đo trời 
Phân vân hương sen nồng ướp gió
Thuyền ai biếng trôi .. .
        ĐIỆP KHÚC '   Trời hồng hồng . . .
                    17 = 5 = 2017
                22 -  4 -  Đinh Dậu

Thứ Bảy, 13 tháng 5, 2017

M A I      L A N    II

       Nhiều người bu lại xem trận ấu đả ngay góc ngã tư .
       Nói là ấu đả chớ thật sự chỉ có ba người đàn bà sồn sồn cùng xúm đánh một bà già hơn sáu mươi lăm tuổi (65) .
       Bà lão chỉ việc đưa hai cánh tay gầy guộc che mặt chống đử những cú đấm đá dữ dằn của mấy bà kia còn trẻ hơn ,
       Người xem đông nhưng chẳng ai can ngăn . . .
       . . . Trên chiếc ATTILA màu đỏ chậy ngang , cô gái chợt nhìn thấy rồi đột ngột đạp thắng dừng lại ..
       Xuống xe , cô gái vẹt đám đông , lách mình vô đở bà già dậy .. Bà già trố mắt kèm nhèm phều phào :
       _ Cô . . . cô là ai ? Cô đi đi ! Coi chừng mang họa ! Cứ bỏ mặc tôi . . .
           Cô gái quay lại mấy bà kia mặt mày dữ tợn hầm hè : 
       _  Bà nầy già quá . Xin mấy Dì tha cho .
           Ba bà kia nhìn cô gái trẻ soi mói , ngầm đánh giá :
       _ Ngon quá hén . Mầy là ai mà dám xen vô chuyện tụi tao ?
       _ Tôi qua đường thấy tội nghiệp bà già . . .
       _ Hiền từ gì ngữ ấy ! Nó mượn tiền tụi tao đánh bài thua hết . Đòi hoài mấy tháng không trả .
          Quay lại bà già , cô gái hỏi :
       _ Bà có thiếu nợ không ?
       _ Có , mà tôi chưa có tiền trả cô ơi !
       _ Bà làm gì có tiền trả ? Các con bà đâu ?
       _ Tôi già không có làm gì hết . Mấy đứa con nuôi đều bỏ tôi đi rồi .  .
       _ Giờ bà sống bằng cách nào ?
          Một bà sau lưng lớn tiếng :
       _ Bả đi ăn xin .
          Bà già giải thích như hụt hơi :
       _ Tôi mượn có 500 ngàn hà . Tại vì lâu quá không có tiền trả . Lãi mẹ sinh lãi con lên triệu rưởi đó .. 
          Nắm vai cô gái kéo đứng lên , một bà khuyên :
       _ Thôi . . . mầy đi đi . Đừng chen vào chuyện giang hồ của tụi tao . Coi chừng bể mặt đầy sẹo đó con .! 
         Cô gái chầm chậm cẩn thận móc túi lấy tiền nhét vô tay bà già :
      _ Bà đi ăn cơm đi !
         Ba bà kia nhảy lại toan giựt tiền trong tay bà già nhưng cô gái ngăn lại :
     _ Xin các Dì tha cho bà ấy .. Tôi trả nợ giúp bà .. . .
         Đếm triệu rưởi , cô gái trao tiền nhưng các bà kia vẫn dẩy nẩy , ong óng :
     _ Sao có nhiêu đây hà ?  Còn 500 gàn tiền lãi tháng nầy nữa con : " ách giữa đàng mang vào cổ " Ngốc thật .
         Thêm tiền xong , cô gái ngoái lại nhìn bà già lần chót rồi ra xe .
         Bà già không nhìn ra cô gái , nhưng Mai Lan không thể quên được .
         Đó là mụ Tư Lấu ngày xưa bắt Mai Lan đi ăn xin đem tiền về cho mụ đậu chến tứ sắc .. Đã bỏ đói cô . Túm tóc đấm đá . Tàn nhẫn roi vọt . Những vết thương đầy mình ngang dọc bầm tím rịn máu . . .
        Mười lăm năm sau , vết sẹo vẫn còn chằng chịt trên lưng cô ..
        Tư nhiên hai giọt nước mắt Mai Lan lăn sài xuống gò má .
        Xúc động . . . run tay . . . chiếc xe hơi chao đảo . . ..
                    14 - 5 - 2017
                    19 = 4 = Đinh Dậu 

Thứ Năm, 11 tháng 5, 2017

   M A I       L A N    I

       Chiều tối , đèn đường đa bật cháy . Tiếng nổ xe máy đan xen ồn ào .
       Vậy mà đứa bé khoảng 9 - 10 tuổi vẫn ngồi lỳ ở góc ngã tư khóc rấm rức hơn một giờ qua ..
       Quần áo nó rách nát bày cả da thịt bên trong .  Hình như ít nhất cả tuần lễ con bé cũng chưa tắm lần nào        Mớ tóc dài xuống vai của nó rối bù xù . Nó cứ liên tục đưa mấy ngón tay móng dài cáu ghéc lên đầu gải mạnh sồn sột , một lớp bụi gàu trắng lấm tấm rơi xuống hai bàn chân đen thui đầy đất bẩn thỉu .. . .
       Trước mặt nó là cái ca nhựa mẻ miệng dơ thấy phát ớn . Cái ca đó để đựng tiền của khách từ tâm qua đường , phần lớn là quí bà , quí cô ưa làm từ thiện ..
       Từ quán cà phê bên kia đường , một bà trung niên , tề chỉnh băng qua đường ngồi xuống ngay trước mặt đứa bé . Bà bỏ vào ca tờ giấy bạc màu đỏ mười ngàn ..
       Đứa bé ngạc nhiên ngừng khóc , ngước khuôn mặt đầm nước mắt lên nhìn ân nhân dò xét .
       Người đàn bà hỏi .
    - Tối rồi sao cháu chưa về ăn cơm ?
       Lắc đầu đứaq bé mếu máo .
    - Dạ con không dám về .
    - Ủa ! Sao vậy cháu ?
    - Má con đánh con chết . Trưa tới giờ , con không xin được tiền .
      Bà nhíu mày lấy làm lạ , một con bé ăn xin lề đường mà lại ăn nói lễ phép dễ thương 
   -  Má cháu ở đâu ?
   - Ngồi đánh tứ sắc đằng kia .
     Nó đưa ngón tay chỉ về phía xa bên trái .
  - Giờ có tiền rồi , cháu về được chưa ?
  - Chưa đâu dì ơi , phải hơn 60 ngàn con mới dám về đưa cho má . Thiếu tiền , má đánh con dữ lắm . Con sợ lắm Dì ơi !
     Nói tới đây , đứa bé lại khóc nữa ..
     Nhìn kỷ mặt mũi , bà kia mới thấy nó thật dễ coi . Tắm rửa sạch sẻ , nhất định nó xinh đẹp hơn .
     Nó đứng dậy kéo hai vạt áo rách lên lau nước mắt .. Những đường roi cũ mới bầm tím dọc ngang trên  làn da , thân hình còm cỏi của nó .
   - Con đói bụng lắm mà không dám ăn gì hết ..
      Xúc động thật sự , bà kia tìm hiểu thêm .
   - Người má đó có phải là má ruột không ?
   - Dạ không . bà má đó đem con về nuôi  vi con đi lạc cách nay nhiều năm . . . Mỗi ngày bắt con ăn xin đem tiền về nuôi má .
      Người đàn bà triều mến , cầm tay đứa bé 
    - Dì muốn dẩn cháu đi ăn cơm , dám đi không ?
    - Dạ , dám .
      Đứa bé nhanh nhẹn trả lời .
    - Ăn rồi theo Dì về nhà ở nha .
       Nhà Dì cách đây năm quận .. Tên cũ cháu là gì cũng bỏ đi . Từ giờ, Dì đặt tên mới là  Mai Lan . Cháu sẽ được đi học . . .
    -  Dạ .. . .
      Nó gật đầu mừng rỡ , mắt sáng ngời rảo nhìn quanh.  Hình như nó sợ ai đó nghe thấy . . .
                  11 - 5 - 2017
              16 - 4 - Đinh Dậu